Nhật Ký Viết

[Nhật ký viết 12] 5 ghi chú quý trọng kỷ niệm 5 năm làm nghề viết

Reading Time: 6 minutes

Tính từ 2017 đến nay, tôi đã chính thức làm nghề viết tròn 5 năm rồi. Không dài nhưng cũng không ngắn. 

Hồi tôi đọc được đâu đó, nếu làm một nghề hơn 5 năm thì chứng tỏ có thể theo nghề đó cả đời.Tôi trước giờ luôn không tin vào “mãi mãi” nhưng nếu đã muốn giữ điều gì bên cạnh, chắc chắn sẽ dùng hết khả năng để bảo vệ điều đó. Vậy nên mới có bài viết kỷ niệm này. 

Đây có lẽ là bài chia sẻ những ghi chú chân thật và nhiều bí mật nhất mà tôi chưa từng đề cập ở bất kỳ đâu. Hy vọng nó cũng sẽ hữu ích phần nào với bạn. 

Ghi chú 1: Khi một con đường đóng lại, con đường khác sẽ mở ra

Thời điểm tôi chọn từ bỏ con đường thiết kế mình đã theo đuổi hơn 10 năm trời, ám ảnh hơn mức tôi luôn thể hiện. Tôi mất lòng tin vào bản thân, rất nhiều. Có giai đoạn, tôi sợ cả việc cầm bút chì vì không muốn đối mặt. Phải đến hơn 2 năm trước, tôi mới dần buông bỏ được và thoải mái vẽ lại. 

Lúc bắt đầu, tôi không yêu viết nhiều như bây giờ. Tôi chỉ thấy đây là một con đường kiếm tiền. Tôi phải có một công việc và viết cho tôi điều đó. Nhưng dần dần, viết mang đến cho tôi nhiều cung bậc cảm xúc và bắt đầu gây dựng lại lòng tin của tôi với chính mình nhờ vào những thành tựu nhỏ đã được với nó. 

Đó có thể là lúc được khen viết tốt, có ai đó để lại tin nhắn rằng bài viết đã giúp đỡ họ hay lúc tôi được tin tưởng giao các công việc quan trọng hơn mức tôi đang có, v.v… 

Viết giúp tôi nhận ra: “À há, thì ra tôi có nhiều hơn một con đường vẽ. Tôi có nhiều tài năng hơn tôi nghĩ”. 

Ghi chú 2: Không có giới hạn, trừ phi bản thân tự giới hạn

Theo đuổi con đường viết cho tôi nhiều trải nghiệm hơn tưởng tượng. Nhất là việc chuyển mình trong các vai trò khác nhau. 

  • Từ tâm thế rẽ ngang chỉ thành thạo post Facebook thành người triển khai hầu như tất cả các thể loại nội dung như website, PR, kịch bản, event, email, landingpage, in ấn, v.v… 
  • Từ học việc content bé nhỏ thành content creator, có thể dẫn dắt một nhóm khoảng 5-10 người. 
  • Từ người nhút nhát chia sẻ thành chủ nhân blog này. 
  • Từ người đi học thành người dạy viết. 
  • Từ người không có mối quan hệ gì trong ngành ngoài sếp và đồng nghiệp thành người quen biết khá nhiều bạn bè. 

Và tất cả chỉ thay đổi sau khi tôi dần dần xây dựng được việc không-giới-hạn-chính-mình. Tôi cũng đang truyền điều này cho các bạn học viên hay người đọc. 

Đừng giới hạn bản thân, bạn chẳng biết mình có thể trở thành gì đâu!

Ghi chú 3: Sáng tạo phải đi đôi với thực tế 

Người theo dõi đủ lâu ắt cũng biết rõ, tôi có tính nghệ sĩ và học nghệ thuật vài năm nữa. Nhiều lúc tôi cứ bay bay trên trời ấy. Hồi xưa, tính logic của tôi không cao nên viết văn hay trình bày đều chưa đủ tốt, thiếu tính dễ hiểu và thực tế. Điều đó dẫn đến khá nhiều thiết kế của tôi khi theo học trong trường thường được khen ý tưởng tốt nhưng lúc thực hiện lại không ổn. 

Để kiếm được tiền, giữ được công việc và trụ trong ngành quảng cáo đào thải cao này, tôi gần như đã lột vài lớp da, mài đi cái tôi sắc bén được luyện nên trong trường Kiến Trúc và thay đổi cả tư duy đôi ba lần. Không phải tự nhiên chủ đề Tư duy thường xuất hiện trên blog của tôi.  

Khi làm nghề quảng cáo và tác động vào công việc content hay creative, bạn sẽ hiểu được sáng tạo cũng tốt thôi nhưng ý tưởng muốn thực hiện được sẽ đi kèm với đôi ba ràng buộc hay điều kiện nhất định. Người ta thường nói “kỷ luật mới tự do” là vậy. 

Ví dụ như lúc brainstorm, tôi luôn đề ra trước vài điều kiện như nhân sự hay chi phí với chính mình trước, sau khi nghĩ ra ý tưởng thì bắt đầu lọc lại chẳng hạn. Ngày xưa, tôi không như vậy. Nhưng giờ đã khác. 

Ghi chú 4: Tôi có thể trở thành người thầy của chính mình 

Tôi từng mong có một người thầy. Người giúp tôi nhìn nhận được chính mình: giỏi thế nào, dở ở đâu, tiềm năng sao và nên phát triển thế nào. Khao khát đó cháy bỏng cực kỳ và hiện hữu trong suốt khoảng thời gian 1-2 năm đầu tiên. Bởi môi trường xung quanh không cho phép. 

Tôi từng nghĩ, nếu tôi gặp được người như vậy, ắt hẳn sẽ tiết kiệm thời gian, tiến nhanh và xa hơn nhiều, cũng sẽ không cần bơi trong mớ kiến thức khác lạ. Tôi chưa từng chia sẻ mình đã khổ sở như thế nào để tiến lên dù biết nói ra có thể hot đấy. Tôi không thích điều đó vì ai cũng có khó khăn. Điều trước giờ tôi tâm niệm không phải tô đen hay vẽ hồng chiếc nghề này mà là giúp người đọc nhận ra công việc này thực tế như vậy đó, có khó khăn nhưng cũng tích cực. Chỉ cần có lòng tin, chăm chỉ và trau dồi đúng phương pháp, ắt nghề sẽ không bạc với bạn.

Trở về chuyện người thầy, tiếc là dù tôi đã mong mỏi như thế nào, người thầy đó vẫn chưa từng xuất hiện. Bù lại, tôi có duyên được gặp những anh/chị dù không quen biết nhiều nhưng chỉ điểm cho một vài lần. Và nhờ những lần đó, tôi đã thay đổi rất nhiều. 

Tôi dần phát hiện ra rằng, thay vì đợi một người thầy và không hành động gì, sao tôi không trở thành người đó. Chỉ có tôi mới giúp được mình trong khoảng thời gian này. Tôi có thể tự phát triển một hệ thống phát triển chuyên môn cho chính mình. Đồng thời, chỉ cần tôi tiến lên, ắt hẳn tôi sẽ có cơ hội được gặp nhiều người hơn, biết đâu lúc ấy người thầy sẽ xuất hiện. 

Và quả thật, dù vẫn chưa có duyên, nhưng nhờ quan điểm trên, tôi đã bắt đầu phát triển bản thân trong công việc nhiều hơn và đã tiến bộ không ít. 

Nếu hiện tại, bạn cũng đang chờ một người thầy, có thể duyên chưa tới và chính bạn chưa hành động đủ. Bạn có thể thay đổi mình trước, người thầy sẽ xuất hiện lúc bạn cần nhất. 

Ghi chú 5: Không đơn giản là nghề, viết có thể giúp chữa lành 

Tôi không tốt đẹp như bạn nghĩ, cũng không tươi sáng hay truyền cảm hứng mọi lúc. Tôi cũng có những khúc mắc và khó khăn của riêng mình. 

Có một chuyện chẳng ai biết: tôi quan tâm Tâm lý học như vậy một phần vì có giai đoạn luẩn quẩn trong lòng rất nhiều. Có một câu đại ý thế này: “Chỉ có kẻ đi qua bóng tối và biết nó đáng sợ như thế nào mới quý trọng ánh sáng, dù cho chỉ le lói mà thôi.” Chính là như vậy đấy! 

Nhờ hiểu biết và thực hành viết, tôi đã được chữa lành nhiều. Tôi dần thoát ra khỏi những bóng đen vụn vỡ trong lòng. Tôi bắt đầu học chấp nhận bản thân, nhất là những khuyết điểm, thất bại, quá khứ và cả những nỗi đau-tổn thương cứ lặp đi lặp lại. 

Tôi bắt đầu có sự tỉnh thức trong chấp nhận tính đa diện của bản thân như: có giỏi có dở, có xấu có tốt, có thành công có thất bại, v.v… Khi chấp nhận được như vậy thì tôi dễ phát triển và bao dung cho mình. 

Tôi đã tốt hơn nhờ viết trong suốt 5 năm nay như vậy đấy. Nếu bạn muốn biết tôi đã thực hành viết như thế nào, có thể để lại comment, tôi sẽ viết một bài làm rõ. 

6, Kết 

Đọc bài này có lẽ bạn đã hiểu được viết đối với tôi quan trọng như thế nào. Thực ra thì chỉ cần tụi mình chọn một công việc nào đó, vượt qua bao khó khăn để gắn bó với nó, ắt cũng sẽ cảm thấy nó quan trọng mà thôi. 

Tương lai xa vời không biết sẽ ra sao nhưng hiện tại tôi vẫn sẽ gắn bó với viết lách. Mong rằng trên hành trình tiếp theo này, có bạn kề bên. 

Hẹn gặp lại bạn ở bài viết tiếp theo, 

Jeen Nguyễn,

Đọc thêm các bài trong chuỗi Nhật Ký Viết: Link

👉 Học content từ số 0 cùng Jeen Nguyễn:

Nếu nội dung trên hữu ích, bạn có thể tặng tôi một cuốn sách thông qua Buy me a Coffee với mã QR bên cạnh hoặc đăng ký bản tin để được cập nhật các bài viết tương tự mỗi tuần.

Lưu ý: Vui lòng tôn trọng chất xám và sáng tạo của người sản xuất nội dung, artist, designer bằng việc KHÔNG SAO CHÉP/COPY/REUP. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác! Cảm ơn bạn.

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *