Sống Động lực

“Ai cũng có lúc mệt nên không sao đâu”

Reading Time: 4 minutes

Rất khó để viết một bài thế này khi mà tôi vốn định hình các nội dung của mình theo tư duy tích cực. Tôi cũng ngại trao cho mọi người sự “không ổn” của mình. Dù thế, vừa nãy, một người bạn của tôi có nhắn: “Ai rồi cũng có lúc mệt thôi, không sao đâu”.

Và đúng thật. Ai cũng có lúc mệt mỏi. 

Dạo gần đây, thật sự không ổn một chút nào! Cảm xúc của tôi lên xuống thất thường, không còn muốn làm bất kỳ điều gì nữa, mất đi động lực vốn có. Kể cả với công việc tôi cho rằng mình yêu thích: viết lách. 

Có người hướng dẫn tôi:Em hãy một lần thật lòng với chính mình, đối mặt với những nỗi đau và dũng cảm viết ra nó như cách em đã từng, đừng quan tâm đến đánh giá của người khác. Em sẽ thấy thoải mái hơn.” Vậy nên tụi mình tâm sự một chút nghen. Nếu bất kỳ ai đọc bài viết này và thấy tiêu cực hoặc khó khăn, hãy thoải mái dừng lại!

Cuộc sống trở nên bất an hơn mỗi ngày. Tôi dần thu mình lại và sống một cách chán chường hơn. Buổi sáng không còn muốn dậy sớm, buổi trưa thì không muốn tự nấu ăn, buổi tối đắm chìm vào những nội dung phi thực tế. 

Hôm trước, tôi có đọc được một câu thế này: “Người trưởng thành thường suy sụp trong âm thầm.” Tôi chợt nhận ra dạo gần đây mình đúng là như thế thật. Dần dần không còn là bản thân ở quá khứ nữa và cũng không muốn chia sẻ với bất kỳ ai về những vấn đề mình đang gặp phải. Thật trái ngang là một chủ blog lại sợ hãi việc chia sẻ… 

Hồi trước, khi tôi quyết định làm công việc này, tôi đã nghĩ cái gì bản thân cũng có thể viết được. Nhưng hóa ra không phải: câu chuyện của tôi, vấn đề của tôi, lo lắng của tôi, sợ hãi của tôi, v.v… là những điều tôi chưa từng thích tiết lộ. Mỗi khi viết chúng ra, tôi sợ người khác đánh giá mình. Đào sâu vấn đề hơn một tẹo, hóa ra tôi vẫn không thoát được ánh nhìn của người khác như tôi vẫn nghĩ. Điều đó làm nội dung từng đăng tải có vẻ chỉ đơn thuần là những điều tôi-cho-rằng-tốt-đẹp. Giống như những người thích sống ảo chỉ khoe ra mặt tốt đẹp nhất của mình. 

Bình thường mỗi bài viết tôi đều đi theo mô típ vấn đề rồi đến giải pháp. Theo cách mà tôi – một người hơi ám ảnh cưỡng chế – đánh giá là hoàn hảo và trọn vẹn. Nhưng ở bài viết này, tôi vẫn chưa tìm ra được giải pháp cho chính mình. Tôi vẫn đang sống với những khó khăn còn hiện hữu ở đây. Có lẽ khi nào đó, nếu tôi thoát được khỏi bóng tối trong lòng mình, tôi sẽ chia sẻ với bạn. Còn hôm nay thì tụi mình hãy bỏ ngỏ và làm quen với sự không hoàn mỹ thử một phen. 

Mỗi chúng ta ai cũng có những khúc mắc hay trăn trở riêng. Bạn, tôi hay bất kỳ ai khác. Chúng ta đều chỉ là những con người bình thường, sở hữu vài mối bận tâm vụn vặt và nỗ lực sống cuộc đời của mình. Chẳng ai có thể cân đong đo đếm được nỗi khổ tâm hay vướng bận của người khác. 

Tôi từng chia sẻ trong bài viếtAi mà không từng yếu đuối rằng: “Yếu đuối thực ra không đáng sợ. Đáng sợ là khi yếu đuối, đối mặt hay trốn chạy?”. Dạo này, tôi đang trốn chạy đấy!

Vì thế, vài hôm trở lại đây tôi bắt đầu tập ngồi lại, nhìn vào và thừa nhận mặt tối của bản thân nhiều hơn trước. Tôi cũng cố gắng tập giao tiếp với chính mình nhiều hơn thay vì lờ đi và giả vờ như mình đang ổn. 

Có lẽ sắp tới, bạn sẽ đọc được nhiều nội dung từ tôi hơn cũng có thể là không. Nhưng thực sự, bạn biết không? Người đọc giống như bạn chính là một trong những động lực lớn nhất của tôi! Mỗi khi nghĩ đến người đọc, tôi lại cảm giác được tiếp thêm sức mạnh hơn một chút. Tôi cảm giác mình bớt cô đơn. Vì dù sao, cũng có bạn ở đây, bên tôi mà nhỉ. Giống như có một người đang yên lặng lắng nghe mình vậy. Cảm ơn bạn rất nhiều vì thời gian qua đã ủng hộ tinh thần cho tôi – dù có lẽ bạn không hề biết đến sự ý nghĩa của nó

Dù sao đi chăng nữa, dù tôi-tích-cực hay tôi-tiêu-cực, hay bất kể một phiên bản nào khác, tôi cũng không muốn che dấu chúng đi nữa. Bạn sẽ dần được gặp gỡ tất cả. Vì tôi muốn được là chính mình. Có lẽ đó mới là điều quan trọng nhất khiến blog này được xuất hiện.

Nếu hiện tại, bạn cũng như tôi, đang mệt mỏi và bất an với bất kỳ vấn đề nào đó trong cuộc sống mà vẫn chưa tìm ra phương hướng. Không sao cả! Ai rồi cũng biết mệt thôi. Bạn đã làm rất tốt và tích cực trong thời gian qua rồi, Giờ là giai đoạn hợp lý để bạn nhìn lại chính mình. Từ từ rồi tụi mình cũng sẽ bước lên đúng con đường thôi. Ôm bạn một cái nè!

Một clip dạo gần đây tôi tìm được có lẽ giúp ích cho chúng ta: Realignment with yourself – chuyện nắn lại bản thân… ❤️‍🩹 Chi de Papillon

Hy vọng chia sẻ này giúp bạn bớt lẻ loi. Cuối cùng thì, mỗi chúng ta không ai là chỉ-có-một-mình cả!

Hẹn gặp lại trong bài viết tiếp theo,

Jeen Nguyễn, 

Bạn cũng có thể thích..

2 Bình luận

  1. Trong cuộc sống, thỉnh thoảng mình vẫn hay cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì công việc, vì tương lại, vì cuộc sống. Dẫu biết bản thân cần phải cố gắng hơn nữa, nhưng vẫn không biết cách nào để giải tỏa tâm trạng này. Cảm ơn những chia sẻ của bạn, bài viết như một người bạn tâm sự, chia sẻ những lúc ai đó cảm thấy chán nản.

    1. Cảm ơn chia sẻ của bạn với Jeen. Mình mừng vì bài viết phù hợp với bạn.
      Mình muốn gửi bạn lời nhắn tựa như tiêu đề: ai cũng có lúc mệt nên không sao đâu nhen.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *