Sống Học yêu mình Tản mạn Tâm lý

Bạn ở đâu khi chính mình đang khóc?

Reading Time: 6 minutes

Lưu ý: bài viết hơi thẳng thắn và mang ý kiến cá nhân của tác giả. Cân nhắc trước khi đọc. 

Một hôm, người nọ nhắn tin hỏi tôi “Liệu sống mà chỉ đi theo mong muốn của riêng mình, có phải là ích kỷ?”

Tôi nhận ra người đó đang giằng xé giữa việc làm theo ý muốn của chính mình và cái nhìn của người xung quanh. Tôi cũng là một người đã từng trải qua những cảm giác giống như vậy vì tôi luôn chọn con đường khá khác biệt. Từ bé đến lớn.

Tôi đi học thiết kế hay hội họa khi người xung quanh đang học để làm bác sĩ, kỹ sư, giáo viên. Tôi là con gái nhưng thích tóc tém và rất thường xuyên để tóc tém mặc kệ tất cả mọi người xung quanh bảo là không nên không thể. Tôi chọn làm tự do toàn thời gian thay vì ở một công ty nào đó cho an toàn và ấm lành như nhiều người bảo. Tôi chưa từng có ý nghĩ sẽ yêu ai đó, kết hôn và sống cả đời với họ. Nhiều người bảo tôi điên lắm, họ cũng bảo tôi không quan tâm đến người khác mà chỉ để tâm đến bản thân thôi. Đó chắc là một cách gián tiếp nhận định tôi ích kỷ nhỉ?

Nhưng, rốt cuộc điều gì khiến chúng ta nghĩ rằng “Sống cho bản thân mình, suy nghĩ và hành động tiếng nói của riêng mình là ích kỷ?”.

Tôi nghĩ một phần nguyên nhân là vì chúng ta sống trong văn hóa phương Đông – nơi mà từ ngàn xưa đến nay đều coi trọng tập thể hơn là cái tôi cá nhân. Ví dụ dễ thấy nhất là khi có một ý kiến được đám đông tán đồng thì dù nó không phù hợp hoặc “sai sai”, nhiều người vẫn sẽ lờ đi cảm giác của chính mình và ủng hộ ý kiến chung. Sợ sai, sợ mất mặt, sợ người cười, sợ người chê.

Nếu bạn nghĩ sống cho chính mình là ích kỷ hoặc sẽ làm người khác thất vọng, vậy chúng ta cùng lật ngược lại vấn đề.

Tại sao bạn không sợ sẽ có lỗi với mình?

Chẳng phải là hơn bất kì ai ngoài kia, “người quan trọng” nhất cuộc đời bạn chính là bản thân sao?

Bạn đau không khi không được làm điều mình thích?

Bạn tiếc không khi không thực hiện được ước mơ dang dở của mình?

Bạn buồn không nếu không thể sống với con người thật của mình?

Và bạn đã ở đâu khi chính mình đang khóc? Ngồi bên cạnh an ủi hay xoa dịu người khác à? Nếu cảm xúc bản thân mà bạn chẳng coi trọng và quan tâm thì đừng mong đem lại niềm vui cho ai đó ngoài kia.

Dù cho thật sự sống vì người, bạn vẫn ích kỷ. Bạn ích kỷ đối với “người quan trọng” nhất đời mình. Vâng, chính là Bạn đấy. Ước ao hay đau khổ, thậm chí hối hận hoặc giận dữ cũng nuốt vào trong cho chính mình chịu đựng. Ôi! Thật ích kỷ và tàn nhẫn với bản thân biết bao!

Bạn mới chính là chủ thể quan trọng nhất với bản thân mình. 

Có lẽ khá mất lòng nhưng tôi cho rằng những người dùng người khác làm cái cớ để giải thích cho sự lựa chọn của mình thường có phần không muốn đối mặt sự thật. Lý trí và trái tim bạn đang dùng người-nào-đó-không-phải-bản-thân để tạo lý do hoàn hảo nhằm tha thứ và hợp thức hóa hành động của mình. Muốn thay đổi, bạn phải chấp nhận sự thật. Rằng bạn đang sợ, bản thân bạn sợ đối mặt với những viễn cảnh có thể xảy ra sau khi lựa chọn con đường khác biệt hoặc không phù hợp lề thói chung của xã hội.

Bạn sợ bị đánh giá, cười chê, không được chấp nhận, dèm pha và phán xét. Hoặc chân thật hơn là sợ không biết hành động của mình có kết quả tốt hay không, liệu có thất bại không? Hay tệ hơn nữa có khi bạn còn sợ luôn việc nỗ lực ấy chứ. Chúng ta cố nhiên lo nghĩ và bảo bọc cho mình đầu tiên nhưng hay ho là ta luôn khoác lớp áo “vì người khác” lên để cảm thấy thoải mái hơn với những sự lựa chọn và quyết định của bản thân.

Tôi không bảo bạn ngừng sợ. Nỗi sợ hãi khó chữa và phải chữa lâu, vì nó đã ăn sâu vào tiềm thức. Nhưng chỉ cần bạn bước ra bước chân đầu tiên, một bước nhỏ thôi cũng được. Những lần sau sẽ dễ dàng hơn gấp vài lần. Và đến một lúc nào đó, nỗi sợ hãi sẽ biến mất hồi nào không hay.

Cách hay nhất để chiến đấu chống lại nỗi sợ là Đối mặt. Bạn càng sợ bao nhiêu bạn càng phải đối mặt với nó bấy nhiêu.

Tôi sợ độ cao. Ban đầu, ngay cả chỉ đứng trên ghế hoặc đi thang máy, tôi cũng thấy hoa mày chóng mặt. Vào Sài Gòn, lúc đầu tôi toàn đi thang bộ. Sau đó, tôi quyết tâm cải thiện điểm yếu này. Thế là cứ bắt đầu đứng ở ban công nhìn xuống từ tầng 1, tầng 2 rồi tăng dần lên các tầng khác trong trường đại học. Khó thì cũng khó nhưng mà dần dần cũng hết sợ đi. Giờ thì chỉ khi đứng trên ba mươi tầng, tôi mới thấy tim đập hơi nhanh. Để nỗi sợ hãi ăn mòn cuộc sống chi bằng học cách thích ứng, làm quen và chiến thắng nó.

Tôi cũng sợ viết rồi đăng lên cho người khác đọc nữa. Không phải ai sinh ra cũng sẵn lòng phơi bày một phần của bản thân vì những nỗi sợ bị đánh giá, sợ các bài viết có vẻ không hay và mình chỉ đang ảo tưởng sức mạnh thôi. Nhưng khi chia sẻ một vài bài đầu tiên, tôi bỗng nhận ra nỗi sợ đó chẳng hề đáng kể chút nào và bản thân có thể vượt qua chúng.

Yêu và chọn tin vào chính mình để đi một con đường riêng chưa bao giờ là ích kỷ.

Chỉ cần không phương hại người khác, tất cả những điều bạn muốn làm cho chính mình đều có thể và không ích kỷ chút nào đâu. Đi con đường của riêng bạn chưa bao giờ dễ dàng nhưng bạn không ích kỷ.

Nếu ban muốn sống có ích và giúp đỡ ai đó một cách tốt đẹp và tích cực nhất, trước hết bản thân bạn phải thật sự vui và hạnh phúc, đúng không? Ta không thể lấy năng lượng của mình để mãi cho và cho người khác được mà cuối cùng nhìn lại ta không có gì cả. Dù bạn thật sự vì người khác mà buông tha cho mong ước của chính mình, thậm chí hòa tan cả bản thân để thỏa mãn ai đó, chưa chắc họ sẽ nhận ra và yêu quý ngược lại bạn đâu.

Con nguời không hề toàn năng, ta chỉ kiểm soát và thay đổi được vài việc nhất định, hầu hết đều về bản thân. Tâm tư hay cuộc đời của người khác, thời tiết, thiên tai, v.v… không nằm trong những điều bạn có thể can thiệp. Vậy hãy bỏ đi suy nghĩ nhất định phải nhúng tay. Thay vì dành tinh lực để lo những chuyện của người của trời, bạn cứ toàn tâm toàn ý sống cuộc đời riêng mình. Vậy là đủ.

Lần sau, đừng mãi an ủi người khác nữa! Tự hỏi một chút, bạn ở đâu khi chính mình đang khóc? Ôm lấy tấm thân ấy, cho nó chút bao dung bạn cứ mãi tặng người.

Lúc ấy, muốn khóc, thì khóc muốn cười, thì cười muốn điên loạn, thì điên loạn. Sẽ chẳng ai đánh giá bạn, ngoài chính bản thân mình.

Mong rằng bài viết này hữu ích với bạn và gợi cho bạn chút suy nghĩ!

Cảm ơn bạn vì đã đọc tới những dòng cuối cùng này. Hẹn gặp lại bạn ở bài viết sau.

Jeen Nguyễn


👉 Đăng ký lớp Content để tìm con đường viết phù hợp nhé: Cơ bản 08

Nếu thấy bài viết hữu ích, bạn có thể ủng hộ Jeen một cuốn sách ở trang Donate.

Lưu ý: Vui lòng tôn trọng chất xám và sáng tạo của người sản xuất nội dung, artist, designer bằng việc KHÔNG SAO CHÉP/COPY/REUP. Tất cả nội dung trên thuộc sở hữu của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *