Viết

Bạn tìm được đường viết chưa?

Reading Time: 3 minutes

Vừa vào ngành, tôi từng nghĩ chỉ cần an phận viết mà thôi. Tôi chưa từng quan tâm đến những cấp bậc trong nghề. Cho đến một ngày, tôi nhận ra ngay cả bạn planner hay designer cũng viết như mình hoặc hơn mình. Điều đó đồng nghĩa với tôi-dễ-bị-thay-thế.

Trong công việc, chỉ khi không dễ thay thế thì mới có thể trụ được lâu dài và có thành tựu tốt. Còn nếu bất kỳ ai cũng có thể viết được giống tôi như người ta từng nói thì tôi là ai, tôi có nhiệm vụ gì và khi nào tôi sẽ bị đào thải.

Ba tôi từng dạy rằng làm gì thì làm, làm xong về nhà là phải xem lại để tìm ra cách giải quyết tốt hơn – tối ưu hơn: bất kể học hành hay công việc đều thế. Điều đó tôi luyện cho tôi thói quen tối về nhà là vắt tay lên trán suy nghĩ. Rồi những câu hỏi quẩn quanh trên cũng từng làm tôi mất ngủ hàng đêm liền. Tôi biết mình phải thay đổi. Tôi biết đã đến lúc phải tìm đường. Một con đường. Hay một tầm nhìn trên sự nghiệp để cố gắng. Ít nhất bây giờ phải là một content writer tốt, rồi 1 năm nữa là ai, 3 năm nữa là ai, 5 năm nữa là ai…

Nếu bạn đang an lòng ở công việc viết và quay cuồng task viết mỗi ngày, tôi tôn trọng quyết định của bạn vì mỗi người có một con đường/lựa chọn riêng. Tuy nhiên, nếu có giây phút nào đó bạn bất an trong công việc và cuộc sống, về con đường mình đang đi, về tương lai vô định và cả những tiếng khen lời chê công việc bạn đang làm, bạn CẦN NHÌN LẠI một chút.

“Liệu ngoài viết ra, còn điều gì đó ở bầu trời to lớn kia?”

Tôi biết rất nhiều người muốn thay đổi nhưng tâm sức không đáp ứng kịp. Họ có lòng nhưng sự tất bật thường ngày kéo họ đi theo. Họ không còn đủ sức để biến mình trở nên tốt hơn như họ từng hứa với lòng nữa.

Ngày xưa tôi cũng từng như vậy. Sự ì ạch bảo “Cần gì phải giỏi lên, cứ thế này mà sống, vẫn ổn không chết đâu mà lo”. Sự ổn định làm cơ thể lẫn tâm trí thoải mái, nó nhấn chìm động lực thay đổi vì nó biết ôi thật khó.

Cái lúc ấy, tôi biết được chị Nguyễn Phi Vân và cuốn “Tôi, Tương Lai và Thế Giới”. Bạn chẳng biết được cảm giác choáng ngợp khi đọc cuốn sách này đâu. Tôi đã cảm thấy mình bé nhỏ, kiến thức của mình cũng vậy. Nếu tôi không tiến lên, sự phát triển của xã hội này sẽ nhấn chìm tôi một ngày không xa. Chưa cần đến 5-7 năm nữa, tôi tụt lại phía sau và biết đâu bị thay thế bởi AI hay robot. Lúc đó, chẳng còn chỗ nào để tôi còn ý nghĩa nữa. Rồi tôi sẽ ra sao? Chẳng ai biết được.

Thế là tôi càng quyết tâm phải tìm giải pháp cho từng vấn đề của mình và tiến lên mỗi ngày một ít. Nếu đã nói là chuyên viết content thì ít nhất phải viết tốt cái đã. Sau đó, nếu nói mình là người cung cấp giải pháp nội dung, phải có tri thức để tư vấn, thuyết phục và đưa giải pháp được.

Tôi đã ép mình đi trên con đường như thế để đến ngày hôm nay. Tôi cũng từng không chắc về sự học, sự trau dồi của mình và ép bản thân chia sẻ trên group, dù nỗi lòng sợ kiến thức không vững chắc – không đủ đầy vẫn còn đó nhưng tôi biết nếu tôi sai, sẽ có người chỉ ra nó, còn nếu cứ ngồi yên tự hài lòng thì mớ kiến thức đó cũng chẳng nở to ra được.

Tôi vẫn sẽ tiến lên trên con đường phát triển mỗi ngày để vững bước với hành trình mơ ước.

Còn bạn thì sao, liệu bạn đã có chút le lói ánh nhìn để bắt đầu tìm một con đường cho mình chưa?

Nếu bạn cần một người bên cạnh lúc này để chống chọi với sự bất an, nếu bạn cần một người lắng nghe như thế, bạn có thể nhắn tin cho tôi. Có lẽ tôi không giúp được gì nhiều, nhưng tôi vẫn ở đây, bên cạnh bạn và suy cho cùng, chúng ta đều cần ai đó lắng nghe tiếng lòng rối bời của mình.

Mong rằng mỗi chúng ta đều hạnh phúc với lựa chọn của mình.

𝙅𝙚𝙚𝙣 𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣,

=============================

Nếu thấy bài viết hữu ích, bạn có thể cân nhắc ủng hộ blog tại đây!

Note: Nội dung trên thuộc bản quyền của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Cảm ơn bạn.

 

Bạn cũng có thể thích..

2 Bình luận

  1. Bạn cho mình hỏi Font chữ bạn đang viết này là Font gì v ạ ?

    1. Chào bạn,
      Font mình dùng là Dangrek bạn nhé.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *