Working Tips Tâm lý Ứng dụng

Tôi buông bỏ ám ảnh với tương tác như thế nào?

Reading Time: 5 minutes

Hồi mới chia sẻ, có bài được ngàn like và trăm shares. Chả nhiều nhưng tôi sốc và sợ. Sốc vì không nghĩ những nội dung đó được nhiều người quan tâm. Sợ vì rất lo không biết những bài tiếp theo như thế nào, liệu có còn được như vậy không? Và quả nhiên, kết quả cứ trồi sụt như đồ thị hình sin thật. Có bài thì thì được cao hơn, có bài thì thấp lè tè. 

Hôm nay, chúng ta sẽ cùng bàn về “nỗi ám ảnh tương tác” của các content writer, creator hoặc bất kỳ ai sản xuất nội dung trên mạng xã hội. 

Câu chuyện về ám ảnh tương tác của tôi

Ngày đầu tiên bước trên hành trình chia sẻ, tôi có một sơ tâm (tâm của người mới bắt đầu) là: “Chỉ cần có 1 người đọc, tôi vẫn sẽ viết”. Trải qua thời gian, sơ tâm này dần dần bị che lấp bởi nỗi tham lam và khao khát được công nhận hơn. Đó là sẽ có càng nhiều người quan tâm đến các bài viết của tôi thì tôi lại càng cảm thấy được tiếp thêm năng lượng. Và nó tăng tiến dần thành ám ảnh tương tác.

Biểu hiện của việc này dần lộ rõ và tăng mức độ theo thời gian như cứ đăng bài lên là tôi lâu lâu lại check thử có ai like, comment hoặc share không. Thời gian “lâu lâu” từ nửa buổi thành 2-3 tiếng rồi từ từ thành liên tục chục phút lại xem. Nếu bài nào mà nhiều share nhiều like, tôi sẽ vui mở cờ trong bụng, bừng bừng động lực làm tiếp. Còn nếu bài ít tương tác, tự khắc tâm trạng tôi chùng xuống và ít mong muốn chia sẻ hơn.

Tôi cũng dần sợ việc chia sẻ vì lo lắng không được đón nhận. Kết quả là có những giai đoạn tôi bị mất động lực tới nỗi dừng viết và chia sẻ thật.

May mắn thay, sau một khoảng thời gian như vậy, tôi nhận ra sự lạc lối và sai đường của bản thân. Thay vì tập trung vào tận hưởng trải nghiệm, tôi lại quá để tâm vào tương tác và để những con số ảnh hưởng đến tâm trạng cũng như khả năng sản xuất nội dung của mình.

Vì vậy, tôi đã dành khá nhiều thời gian để suy nghĩ kỹ về khoảng thời gian bắt đầu viết trải nghiệm và chia sẻ. Lý do bắt đầu của tôi chỉ đơn giản là vui vì làm như vậy và hoàn toàn không dính chút nào liên quan đến tương tác. Động lực ban đầu của tôi khá đơn giản là muốn ghi lại cũng như học hỏi thêm từ ý kiến của các bạn đọc hoặc tiền bối trong ngành nghề hay chủ đề đang viết.

Sau khi nhận ra điều này, tôi bước trên con đường đi tìm lại sơ tâm của bản thân để lấy lại động lực cũ như một khởi đầu chia sẻ mới. Vậy tôi đã làm gì?

Tôi buông bỏ ám ảnh tương tác thế nào?

– Ngồi đọc lại tất cả những bài đã viết, suy nghĩ về giá trị của chúng và nhất là về lý do mình đã bắt đầu.

– Tôi là một content writer chuyên nghiệp và hiểu được rằng tương tác không thể hiện hết giá trị nội dung đang viết. Sẽ có những bài cho một đối tượng này nhưng cũng có những bài cho một đối tượng khác. Hiện tại tôi cần liên tục nhắc nhở bản thân điều đó.

– Đây là trạng thái bình thường vì ai cũng sẽ mong muốn sáng tạo hay tác phẩm của mình được nhiều người đón nhận. Hầu như bất kỳ blogger, creator,… nào cũng từng trải qua.

– Xác định lại mục tiêu và tệp người đọc từng bài chia sẻ của mình.

– Hạn chế check lại tương tác các bài viết bằng cách đặt giờ. Ví dụ tôi chỉ online vào một thời điểm nhất định, còn thời gian khác là để tập trung làm việc. Hiện phương pháp tôi đang làm là Pomodoro phiên 50 phút – nghỉ 10 phút và đặt giờ online buổi sáng 7-8h và chiều 17-18h.

– Học cách tập trung và người đọc/theo dõi thực sự quan tâm mình ở hiện tại và hỗ trợ cho họ. Thay vì một tệp nào đó trong tương lai hoặc làm hài lòng tất cả mọi người.

– Không còn set post view trên website nữa. Plugin này cho phép tôi biết bài nào hot, bài nào ít hot hơn bằng lượt views. Tuy nhiên, tôi lại thấy được hiệu quả tiêu cực của nó là bản thân không còn dũng cảm và vô tư viết điều mình thích (tinh thần của website từ đầu) mà tập trung vào khai thác nội dung hiệu quả. Mặc dù nếu muốn website ngày càng phát triển thì nên như thế nhưng nó làm bản thân hông hạnh phúc nên tôi sẽ bỏ qua. Thay bằng post view, 1 tháng tôi sẽ view lại số liệu trên website 1 lần bằng các hình thức báo cáo khác.

– Cho bản thân và nội dung của mình cơ hội được xuất hiện. Nỗi sợ không được hưởng ứng hay tương tác thường đi đôi với nhu cầu thể hiện bản thân. Dạo gần đây, tôi thường nghĩ nội dung của mình có một sứ mệnh khi ra đời, đó là đến trước mắt của người cần, nên cần phải đăng tải lên để nó được hoàn thành nhiệm vụ.

– Đi theo tiếng lòng/triết lý của bản thân chứ không phải đường hướng của người khác. Tôi đang chọn thực hiện việc chính bản thân thấy happy, những ước muốn thực sự của mình. Ví dụ tạo group content riêng tư ít người thay vì nhóm công khai, khóa học content không đông người lắm, v.v…

 

Trên đây là chia sẻ về trải nghiệm với những ám ảnh tương tác của tôi trong gần 1 năm qua. Tôi tin bản thân phải bơi trong nó để tìm cách cải thiện. Tuy nhiên, theo tôi chỉ cần tập trung vào giải pháp, yên tĩnh tìm con đường dành-riêng-cho-bạn, ắt hẳn sẽ có lối thoát. Hy vọng chia sẻ nhỏ của tôi hữu ích với bạn,

Chia sẻ trải nghiệm hoặc ý kiến của bạn về chủ đề này nha. Liệu bạn có đang để ý đến tương tác như tôi đã từng không?

Tham khảo khóa content cơ bản. 

Cảm ơn bạn đã đọc đến dòng cuối cùng này và hẹn gặp lại ở bài viết sau!

Jeen Nguyễn, 

Nếu thấy bài viết hữu ích, bạn có thể ủng hộ Jeen một cuốn sách ở trang Donate.

Lưu ý: Vui lòng tôn trọng chất xám và sáng tạo của người sản xuất nội dung, artist, designer bằng việc KHÔNG SAO CHÉP/COPY/REUP. Tất cả nội dung trên thuộc sở hữu của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *