Động lực

Chấp nhận chính mình

Reading Time: 6 minutes

Có giây phút nào, bạn dừng lại để khen bản thân vì chuyện đã làm tốt chưa?

Hay hầu như là sự tự trách và hối hận vì điều chưa đạt thành? 

Bạn có đang chấp nhận chính mình?

Đa phần chúng ta tập trung hướng mắt về điều chưa đạt được và thiếu xót. Chính vì lẽ này, hầu như mọi lúc, ta đều cảm thấy không đủ đầy, không được như người khác hay trầm trọng hơn là cảm giác thất bại.

Lúc trước, mình không thể chấp nhận bản thân. Con đường mình đi từng trải bằng hoa hồng. Mình quen với việc đạt được mọi mong muốn. Lên đại học, nhiều việc không như mong đợi diễn ra, mình dần lâm vào tự trách và tệ hơn là đắm chìm trong quá khứ. Có một đoạn thời gian, câu cửa miệng của mình là “Hồi đó…” hay “Ngày xưa…”. Nếu bạn hay nhắc đến quá khứ như vậy, bạn có vẻ nuối tiếc và sống với nó hơn là thực tại.

Mất niềm tin về ai đó hay cái gì đó không đáng sợ, mất niềm tin vào bản thân mới nguy hiểm.

Khi không chấp nhận chính mình, bạn dễ dàng rơi vào tự ti. Lăng kính và góc nhìn của bạn chỉ phản chiếu sự tiêu cực cùng nỗi bi quan. Người ta nhìn bạn bất kể lâu hay mau, bạn đều chỉ nghĩ đến việc người ta đang khinh thường hoặc chê bai. Bạn có thể giống như mình, dần dần thu lại và chẳng bao giờ còn dám thử điều gì nữa.

Thời phổ thông, da mình khá đẹp. Sau này, vì nhiều lí do mà mụn nặng, chữa hoài không hết dù đã áp dụng rất nhiều biện pháp. Mình dần dần trở nên ám ảnh về ngoại hình: sợ nhìn thấy bản thân xấu xí và không ra gì. Vì vậy, mình tránh hết sức có thể việc chụp hình, không đăng hình ảnh bản thân lên mạng xã hội và ngại đi ra đường tiếp xúc với người khác. 

Đó là một biểu hiện rõ ràng của việc không thể chấp nhận bản thân đầy tiêu cực. Dạo ấy, mình tự nhủ rằng: “Giờ chỉ là tạm thời thôi, hết mụn sẽ tự tin trở lại.” Nhưng đến khi chữa được rồi, mình vẫn còn sợ: muốn mình đẹp hơn nữa, phải hoàn mĩ hơn nữa. Vẫn chưa đủ…vẫn chưa đủ…mãi không bao giờ đủ… Nỗi ám ảnh đó dần hóa thành một sự sợ-hãi-không-tên rằng: bản thân lúc nào cũng phải hoàn hảo. Khi ấy, một nốt mụn nhỏ cũng khiến lòng mình rối bời, hay việc tăng một tý cân nặng làm mình trở nên khó chịu. Trong vô thức, cảm xúc và suy nghĩ của mình chỉ xoay quanh khuôn mặt trông như thế nào, hôm nay mình có xinh xắn không…

Chỉ là, sẽ chẳng bao giờ bạn-hoàn-hảo-không-tì-vết cả. Một người từng theo chủ nghĩa hoàn mỹ và cầu toàn là mình đây khẳng định như vậy. Cho nên, sau này mình nhận ra việc mình từ chối thể hiện bản thân vì lý do chưa đủ đẹp chỉ là một cái cớ. Chẳng qua, mình không chấp nhận và trân trọng bản thân nên mới chối bỏ triệt để đến vậy. 

Sau này, khi da mình đã bình thường trở lại, mình dần nhận ra người khác vốn chẳng hề biết, thậm chí còn chẳng để tâm đến chuyện mình có mụn hay không. Chỉ là mình không thoát được sự sợ hãi đó. Mình dần nhận ra rằng: Kẻ đánh giá và khắt khe với bản thân nhiều nhất bao giờ cũng là chính mình. 

Nếu có những biểu hiện dưới đây, có thể bạn chưa chấp nhận chính mình:

  1. Luôn tồn tại ý nghĩ rằng mình xấu xí hoặc chưa đủ đẹp.
  2. Hay so sánh mình với những người khác.
  3. Không tin vào chính mình.        
  4. Cho rằng bản thân không đáng có được những thứ tốt đẹp hoặc quyền mơ ước.
  5. Luôn có suy nghĩ rằng người khác đang khinh thường hoặc hạ thấp mình.
  6. Khi nhìn người xung quanh, luôn chú ý đến những điểm họ hơn bản thân.
  7. Theo dõi một người nổi tiếng trên mạng xã hội và luôn nhìn chằm chằm vào những gì họ có để so sánh với bản thân.
  8. Có những lúc tự trách vì đã không xinh đẹp, không giàu có hay tài năng để thực hiện điều gì đó.
  9. v.v…
Nếu không chấp nhận chính mình, bạn có thể tiêu cực đến đâu?

Việc định vị bản thân đúng cách (biết mình yếu chỗ nào để cải thiện) khác hẳn việc chối bỏ bản thân mình (chỉ luôn nhìn vào điểm tiêu cực để buồn bã và trách cứ).

Một người sống tích cực biết được rằng bên cạnh những yếu điểm họ còn có những ưu điểm. Còn một người không chấp nhận bản thân nghĩ rằng bản thân chỉ toàn nhược điểm.

“Ôi, sao mình học tệ thế nhỉ!”

“Mũi mình thấp thế, nhìn diễn viên này xem. Sao mình sinh ra lại xấu xí không ai thèm thế này?”

“Mình không giàu có nên chẳng làm được gì cả.”

Một người không chấp nhận chính mình sẽ rất khó chấp nhận người khác. Dù anh ta (cô ta) thường quan sát ưu điểm của người xung quanh để so sánh với bản thân, nhưng song song với đó, cũng luôn nỗ lực tìm ra nguyên do không công tâm để hợp lý hoá việc tại sao đối phương hơn mình.

Ví dụ: “Cô diễn viên A này đẹp thế là vì phẫu thuật thẫm mỹ cả”, “Cậu B kia sở dĩ kiếm được nhiều tiền thế là tiền ông bà bố mẹ để lại chứ có phải tự thân đâu”, vân vân và mây mây những kiểu tự nhủ như thế. 

Nói chung, trạng thái tâm lý này khá nguy hiểm, đặc biệt đối với chính bản thân người đó. Triền dốc của sự chối bỏ từng việc nhỏ mình làm chính là luôn nghĩ rằng mình không tốt, không xứng đáng, không thể nào. Bạn sẽ khó có được thành công và hạnh phúc khi mỗi ngày đều chất chứa hàng loạt suy nghĩ như vậy. Dù sau này cuộc sống như thế nào.

Nguyên nhân của tình trạng này có thể là vì nhiều điều:

  • Cách đối xử trong quá khứ của ba mẹ (hay người lớn tuổi hơn) dành cho bạn (như những lúc ba mẹ chê trách chuyện học hành chẳng hạn).
  • Một lần nào đó bạn từng không thành công thực hiện một việc, điều này đánh sâu vào tâm lý khái niệm rằng bạn yếu kém. Dần dần theo thời gian bạn thấy trong mọi việc mình đều như vậy.
  • Hoặc như mình, đã từng có được nhiều thứ khá dễ dàng. nên khi thất bại, cảm giác khó khăn nhân lên gấp bội.
Để yêu thương thân này

Cách để hoá giải vấn đề này khá đơn giản nhưng phải trường kỳ kháng chiến.

Bạn biết đấy, suy nghĩ dẫn động hành vi, nhưng muốn thay đổi suy nghĩ của một người cần thời gian dài.

Cách để chấp nhận bản thân mình chính là thường xuyên tự kỷ một chút: khen mình xinh đẹp, khen mình đáng yêu, khen mình giỏi giang.

Cảm giác thành tựu của mỗi người sẽ khác nhau. Tuy nhiên, bạn nên tập khen mình, bạn là duy nhất trên cõi đời này, chính việc bạn được sinh ra thì cũng là người chiến thắng trong một cuộc đua rất khốc liệt.

  • Hãy lật một cuốn sổ, viết vài câu cảm ơn chính bản thân đã sinh ra đời, đã cố gắng.
  • Hãy nhìn vào gương, khen những ưu điểm của chính mình, về ngoại hình, về tài năng.
  • Hãy viết ra những ưu điểm/thành tích (dù nhỏ thôi cũng được) mà bạn từng đạt.  

Bạn không bao giờ toàn khuyết điểm mà chỉ là chưa nhận ra ưu điểm của chính mình.

Vậy nên tìm kiếm nó nhé! 

Jeen Nguyễn 

=============================

Note: Nội dung trên thuộc bản quyền của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Nếu thấy các bài viết hữu ích, bạn có thể ủng hộ blog tại đây!

Cảm ơn bạn.

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *