Chuyện

[Chuyện] Hai

Reading Time: 2 minutes

Chuyện 1: Hướng dướng không nhìn mặt trời nữa

Hướng Dương yêu bản thân mình, nhưng nàng còn yêu Mặt Trời hơn. Dường như từ lúc sinh nàng đã luôn nhìn Mặt Trời, ngóng trông từ bờ biển phía Đông đến triền núi phía Tây, không ngày ngơi nghỉ. Đó là công việc, cuộc sống và cả trái tim của nàng. 

Nhưng, ánh Mặt Trời kia chiếu vào nàng như chiếu vào tất cả mọi thứ trên đời này. Chàng đối với ai cũng như nhau, công bằng đến mức khó thở. Hướng Dương từng cố gắng dối lòng, nhưng đến cuối cùng, nàng không thành công. 

Hướng Dương quyết định nàng sẽ không bao giờ nhìn Mặt Trời nữa. Chàng cao vời vợi như thế, không dành cho nàng. Từ lúc bắt đầu, đã không dành cho nàng. Suy cho cùng, chỉ có nàng tự mình đa tình. 

Có những thứ từng quen thuộc như hơi thở và quan trọng như sinh mệnh. Đến một thời điểm, phải đau lòng nói “Tạm biệt” thôi. 

Chuyện 2: Đôi Mắt

Tôi luôn cảm giác có một đôi mắt đang theo dõi mình. Ở đâu đó. Xung quanh đây.

Hằng ngày, bất kể tôi đang làm gì, nó đều nhìn tôi. Chăm chú. Không bỏ qua giây phút nào.

Ánh nhìn của nó lạ lắm. Lúc tôi không chú ý đến, nó giống như chiếc camera quét qua tất cả mọi thứ. Lúc tôi để ý đến nó, nó lại tại tựa như màn hình chiếu thẳng vào tôi. Sáng choang. Và chói.

Tôi từng tìm cho ra nó. Tìm khắp nơi. Từ trong nhà đến công ti. Thậm chí trong toilet. Nhưng dù cho như thế nào, cũng không tìm ra được. Nó vừa hiện hữu lại vừa vô hình.

Tôi không sợ nó. Tôi không chán ghét nó. Tôi chỉ tò mò. Tại sao nó lại ở khắp mọi nơi để theo tôi. Mục đích của nó là gì? Hay là tôi là nhân vật chính của một bộ phim nào đó?

Tôi không dám phạm tội, Tôi không dám lơ là. Tôi không dám bù xù. Tôi không dám xuề xòa. Vì đôi mắt luôn ở đó. Quan sát.

Nó là lương tâm của tôi.

Chuyện 3: Người đó

Người đó bảo tôi sống chết là tại trời, trên đầu con người ta luôn có hai chữ định mệnh.

Người đó bảo tôi nếu đã không có khuôn mặt đẹp xinh, học hành cũng không tài giỏi vậy thì đừng tranh đua với người khác làm gì.

Người đó bảo tôi hãy là một người bình thường, làm nghề bình thường, sống cuộc đời bình thường.

Người đó bảo tôi cũng sẽ chỉ mãi mãi đứng ở cùng một vị trí, nhìn bầu trời và ao ước có được ánh trăng chứ chẳng bao giờ với tới được vì tôi không có khả năng đó.

Người đó CHẾT rồi! Tôi GIẾT. Bằng dây thừng và siết chặt cổ họng của nó – bản ngã khờ dại ngu muội của riêng tôi.

 

Jeen Nguyễn 

=============================

Note: Nội dung trên thuộc bản quyền của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Nếu thấy các bài viết hữu ích, bạn có thể ủng hộ blog tại đây!

Cảm ơn bạn.

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *