Sống

Cuộc đời “nhàm chán” và ít năng lượng của tôi | my “boring” & low energy life

Reading Time: 4 minutes

Thuở 20-21, tôi từng nghĩ bản thân sẽ trở thành người này người nọ: phải là một ai đó vĩ đại, mạnh mẽ và truyền cảm hứng. Ai cũng như vậy cả. Thời còn trẻ đong đầy những ước mơ, hoài bão và cả nhiệt huyết rực cháy. Nói như thế này tự nhiên cảm giác mình đã có phần già cỗi.

Tuy rằng vậy, tôi vẫn biết ơn vì bản thân từng nhiệt huyết như thế. Những ngày của năm 22 tuổi đến tận vài năm sau, trong tôi vẫn luôn tràn đầy bầu nhiệt huyết dường như rút mãi không cạn. Cái cảm giác nôn nóng đợi trời vừa sáng là bật dậy lao vào đời ngay không cần chuẩn bị chút gì.

Vài năm sau, bắt đầu từ 26,27 tuổi, không hiểu tại sao tác phong và suy nghĩ của tôi dần chầm chậm lại và muốn tận hưởng những thước phim cuộc sống hơn.

Tôi có thể ngồi cả ngày nghĩ vẩn vơ và nhìn đám mây trôi. Tôi viết lách và tuân thủ một lịch trình hàng ngày giống nhau. Và tôi sống một cuộc đời thiếu dần đi mấy chữ “năng lượng” hay “nhiệt huyết”. Tôi không ham thích những hoạt động như trước đó. Hay người ta thường bảo là “giống nghỉ hưu”. Và nó cũng hơi giống thật nếu so với thì quá khứ lúc tôi đi làm ở agency.

Mỗi ngày trải qua khá đơn giản: ngủ dậy, ăn uống sau đó làm việc, đọc sách, lâu lâu tìm được truyện hay tôi sẽ đọc nó. Tôi ưa chuộng thói quenhệ thống hơn là những sự biến đổi lớn lao. Vì thế, mỗi ngày đều lặp đi lặp lại. Không có quá nhiều biến động. Tôi rất thích việc bình yên mỗi ngày và không thay đổi gì như thế.

Cuộc sống hiện tại của tôi nhiều người góp lời. Và cả bản thân tôi cũng từng tự phản tư với lối sống có phần đi ngược số đông này của mình. Tôi nghĩ mãi không biết liệu có phải vì bản thân không cố gắng được như người ta nên mới dùng cụm từ “low energy life” (lối sống năng lượng thấp) để ngụy biện cho mình không. Nhưng ngẫm mãi, suy nghĩ mãi tôi chợt nhận ra “Tại sao mình phải sống theo kiểu đầy năng lượng, trong khi rõ ràng là mình không hề vui nhỉ?”.

Ngày xưa, tôi nghe người ta bảo rằng bản thân phải có những ước mơ lớn lao, phải sống một cuộc đời thật rực rỡ, cố gắng đạt các thành tựu, đi du lịch check-in chỗ này chỗ kia. Đó mới là thành công của đời một con người. Nhiều người quen bảo: với những gì tôi có bây giờ, đáng ra tôi nên tiếp tục ở thành phố, làm công việc trong ngành quảng cáo, đi đến các nấc thang mới của nghề hay tôi nên tham gia các buổi meeting chuyên ngành, collab với ai đó nâng tầm ảnh hưởng của mình lên hoặc là mở rộng các kênh truyền thông của mình đi để nổi tiếng và kiếm được nhiều tiền hơn.

Quá khứ của tôi cũng từng bị ảnh hưởng bởi những lời người ta nói. Nên hiện tại tôi mới hay so sánh rằng bản thân cũng phải được như thế trong khi tôi chỉ đơn giản cảm thấy hạnh phúc và bình yên khi ở nhà, viết lách rồi đọc mấy mẩu chuyện hay.

Một cuộc sống mộng mơ của tôi không còn là một workaholic năng suất như mấy năm trước – suốt ngày xoay quanh công việc và mất hơn chục tiếng đồng hồ cho nó nữa; mà dần dần trở thành một cuộc đời vừa đủ – mỗi thứ một chút – làm việc vài tiếng mỗi ngày, đọc mấy cuốn sách bị phủi bụi trong nhà, ngồi ăn cơm với ba má, rảnh thì tưới cây hay chơi với cún, trời lạnh thì ủ chăn thật ấm rồi lao vào nằm nghiên cứu tiểu thuyết.

Ít năng lượng không có nghĩa là tôi không làm việc hay có bất kỳ hoạt động gì mà đơn giản là tôi chọn những hoạt động nào thực sự có ý nghĩa và quan trọng để làm, tôi đánh giá chúng và xem xét những cảm xúc mình đã trải qua với chúng. Như chuyện đi du lịch chẳng hạn, chưa bao giờ tôi đi du lịch mà sẽ đi đây đi đó thăm thú. Tôi thường giống con “cá mặn” muốn nằm lì nghỉ dưỡng trong phòng khách sạn hơn :)))))

Thế nhưng, sâu trong những hoạt động đó, tôi lại thấy bản thân thực sự sống, chứ không chỉ tồn tại và chạy theo những giá trị vô hình được “vay mượn từ xã hội” nào đó như giai đoạn trước. Thực sự ăn cơm, thực sự nói chuyện với gia đình, thực sự viết những dòng chữ này… Có lẽ đó cũng là lý do tôi chọn một cuộc đời “nhàm chán” và ít năng lượng đi. Tôi chỉ là một người bình thường, nỗ lực sống cuộc đời mà bản thân yêu thích và chia sẻ chút chuyện nhỏ về chúng.

Mong rằng mỗi chúng ta sẽ chọn và dám đi theo cuộc đời mình yêu: giàu năng lượng cũng tốt, ít năng lượng cũng hay. Chỉ là đừng vì quan niệm của xã hội hay những người xung quanh làm bạn cảm thấy bản thân PHẢI sống thế này thế kia thì mới ĐÚNG! Chỉ có chính bạn mới biết thế nào là đúng đắn và phù hợp với bản thân mình.

Bạn có thể xem thêm video của soulmate-mới-tìm-được-của-tôi trên Youtube về cùng chủ đề ở đây!

Cảm ơn bạn đã đọc đến dòng cuối cùng này và hẹn gặp lại ở bài viết sau!

Jeen Nguyễn, 

Nếu thấy bài viết hữu ích, bạn có thể ủng hộ Jeen một cuốn sách ở trang Donate.

Lưu ý: Vui lòng tôn trọng chất xám và sáng tạo của người sản xuất nội dung, artist, designer bằng việc KHÔNG SAO CHÉP/COPY/REUP. Tất cả nội dung trên thuộc sở hữu của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

 

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *