Tâm sự nghề viết

Dành tặng những ai đang viết trong âm thầm

Reading Time: 3 minutes

Nếu hôm nay, bạn vẫn đang viết trong âm thầm và chẳng ai hay, không sao đâu!

Trước lúc trông có vẻ giỏi giang và tự tin về những gì bản thân sản xuất, cũng có thời điểm tôi không tin chúng một chút nào.

Những năm đó, tôi viết trong âm thầm. Trên word, trang tài liệu, trong sổ tay, journal, sách, ghi chú của iPhone. Khắp nơi. Với nhiều bản thảo, nhiều câu chuyện muốn kể.

Lúc ấy, tôi từng tự hỏi như một bài test về lòng muốn viết lách: “Liệu nếu không ai trả tiền cho những con chữ này, tôi vẫn sẽ viết tiếp chứ?”. Và câu trả lời là có. Đó là lý do tại sao tôi viết nhiều như vậy, như một cách luyện tập.

Nếu không biết bản thân muốn giỏi gì thì tôi cứ cố gắng bỏ công sức và thời gian để trau dồi cái hiện hữu trước mắt đã. Tôi đã học được việc tập trung vào hiện tại thay vì lo sợ những câu chuyện mơ hồ ở tương lai.

Hôm trước tôi nhắn tin với một bé đồng nghiệp cũ về sự tự tin. Thật ra đây là từ khóa đã từng kiềm hãm khả năng của mình – nhiều và rõ rệt đến mức ai cũng nhận thấy nếu làm việc chung. Hiện tại, bé cũng đang trải qua những cảm xúc như vậy.

Tôi may mắn hơn một chút. Dạo nọ, tôi được làm việc với một chị giám đốc. Chị ấy đã chia sẻ lời khuyên và tặng tôi một cuốn sách về chủ đề này. Tôi đọc, ngẫm nghĩ và vỡ lẽ ra khá nhiều điều. Tôi bắt đầu dám chia sẻ bài viết, tự tin hơn khi đăng tải những sản phẩm “âm thầm” của bản thân.

Tôi biết, đa phần người viết thường trải qua giai đoạn âm thầm như thế. Khi chưa đủ tự tin vào con chữ của mình. Khi còn chưa định hình được văn phong cá nhân. Khi đong đầy sợ hãi bị đánh giá. Khi chẳng biết rồi những sản phẩm của mình sẽ đi đâu về đâu.

Tôi cũng nhận định rằng: nếu không có vun đắp trong giai đoạn âm thầm đó, sẽ không có ngày viết chất lượng hơn như hôm nay. Nên nếu hiện tại, bạn cũng đang trải qua giai đoạn viết nhưng không phô diễn những gì bạn đang viết cho ai đó hay người xung quanh xem, bạn không nhất định phải đăng lên cho bằng ai cả. Nếu người khác làm được, kệ họ chứ. Vì mỗi chúng ta luôn có một con đường và dòng thời gian riêng của bản thân. Mượn một câu tagline tôi khá thích trong campaign của Generali “Chẳng cần như ai, chỉ cần như ý” để gởi bạn một thông điệp về quan điểm này. 

Tuy nhiên, đừng quên đặt một lịch hẹn hạn chót với chính mình rằng “một ngày nào đó, các sản phẩm của tôi sẽ xuất hiện trước đám đông như thế, vì chúng xứng đáng mà “.

(nguồn ảnh)

Tất cả âm thầm chăm chỉ của bạn, không hề vô nghĩa đâu! Chúng đều sẽ có một đoạn kết tươi đẹp. Hy vọng bạn sẽ kiên trì đến lúc đó nhé! 🌵

 

Nếu hiện tại, bạn đang gặp vấn đề hoặc rắc rối về cảm xúc khi viết, đừng ngại liên hệ với tôi thông qua hello@jeennguyen.com hoặc biểu mẫu ở trang liên hệ. Tôi sẵn sàng lắng nghe bạn trong dự án Khai vấn nghề Viết.

Cảm ơn bạn đã theo dõi nội dung đến những con chữ cuối cùng này. Hẹn gặp lại ở bài viết sau.

Jeen Nguyễn, 

choose your true self

===

Nếu thấy bài viết hữu ích, bạn có thể tặng tôi một cuốn sách ở trang Ủng hộ blog hoặc đăng ký bản tin để tiếp tục được update các bài viết tương tự mỗi tuần.

Lưu ý: Vui lòng tôn trọng chất xám và sáng tạo của người sản xuất nội dung, artist, designer bằng việc KHÔNG SAO CHÉP/COPY/REUP. Tất cả nội dung trên thuộc sở hữu của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Cảm ơn bạn.

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *