Sống Tâm sự nghề viết

Đôi lúc, tôi …chẳng viết gì cả

Reading Time: 3 minutes

Đôi lúc, tôi …chẳng viết gì cả hoặc viết thật chậm.

Về quê sống, đã rất lâu rồi tôi mới đủ tĩnh lặng để nhìn nhận khoảng thời gian đã qua. Và tôi chợt nhận ra bản thân bấy lâu có phần hơi vồn vã.

Vội vã viết lách.

Vội vã chia sẻ.

Vội vã đón chờ kết quả sẽ diễn ra.

Và cũng vội vã buồn bã nếu không như ý.

Giống như có một đoạn trong cuốn tiểu thuyết “Tiệm cơm nhỏ ở thành Trường An” như sau: “Kiếp này Thẩm Thiều Quang đã kiên nhẫn hơn không ít, vội vàng làm gì chứ? Vội vội vàng vàng chạy về phía trước, y như cá hồi di trú, vội vã đi học, vội vã tốt nghiệp, vội vã kiếm tiền, vội vã yêu đương, vội vã kết hôn, vội vã sinh con, sau đó vội vã già đi, vội vã chết sao?”

Tôi suốt ngày yêu cầu bản thân phải viết đủ số lượng. Một sự tích cực độc hại và nó làm tôi đuổi theo một chiếc bóng vô hình mang tên năng-suất. Ngẫm kỹ hơn, đây không phải thói quen mới mà bắt đầu hình thành từ ngày trước – thời tôi còn làm agency.

Dù tôi suốt ngày hô hào bản thân đang sống-chậm nhưng thực ra thói quen nhanh chóng vẫn còn đó và chưa sửa được.Và tôi vẫn đang làm nó mỗi ngày từ bấy lâu nay. Có thể thấy, đây không phải là thói quen và cách sống tích cực vì những dấu hiệu áp lực của chúng vẫn xuất hiện làm tôi dần mệt mỏi.

Hôm rồi, có một bé học viên xem thần số học cho tôi. Bé đã phán rằng chị làm việc thì tốt và thông suốt nhưng quyết tâm quá lại đâm ra áp lực, nếu không tiết chế sẽ gây mệt mỏi và áp lực chính mình.

Dạo này, tôi bắt đầu viết chậm lại. Thực sự rất chậm. Chậm ra sao thì bạn cứ xem phim Zootopia có nhân vật con lười Flash đó. Tôi đang tập luyện y chang vậy. Bài viết nhỏ xíu này tôi đã mất đến nửa tiếng để hoàn thành. Và vẫn hơi nhanh hơn so với dự định của tôi hiện tại.

Nếu ở thời điểm trước đó, với “thành tích” này, tôi sẽ tự trách bản thân vì quá chậm và không kịp năng suất. Nhưng bây giờ, tôi lại biết ơn vì hiện tại mình có thể học cách chậm rãi và từ tốn hơn.

Bởi tôi bắt đầu học được cách tận hưởng quá trình viết chứ không chỉ đơn thuần viết như trước đó nữa. Và cảm giác này rất hay!

 

Những khoảng thời gian chậm lại, không làm gì sẽ giúp bạn làm mới bản thân, xem xét những điều đã qua và thêm động lực cho hành trình sắp đến. Vậy nên không sao đâu nếu bạn cần dừng lại một chút. Đợt rồi, tôi có xem cuốn sách tên “Niksen – sức mạnh của việc tạm dừng” và điều trên được nhắc đi nhắc lại khá nhiều trong sách. Hôm sau, tôi sẽ review giới thiệu cho mọi người nhé. 

Lâu lâu, làm một chú lười đi, không sao đâu!

Cảm ơn bạn đã theo dõi tới tận những dòng cuối cùng. Hẹn gặp lại bạn trong bài viết sau!

Jeen Nguyễn

choose your true self

===

Nếu thấy bài viết hữu ích, bạn có thể tặng tôi một cuốn sách ở trang Ủng hộ blog hoặc đăng ký bản tin để tiếp tục được update các bài viết tương tự mỗi tuần.

Lưu ý: Vui lòng tôn trọng chất xám và sáng tạo của người sản xuất nội dung, artist, designer bằng việc KHÔNG SAO CHÉP/COPY/REUP. Tất cả nội dung trên thuộc sở hữu của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Cảm ơn bạn.

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *