Đọc

Ghi chú sách: Vẫn còn kịp (Hà Cảnh)

Reading Time: 7 minutes

Đây là một nội dung khá mới: Ghi Chú sách. Nó không hẳn là review mà là những ghi chú mình muốn nhớ trong một cuốn sách nào đó mình từng đọc.

“Vẫn còn kịp” là phút lắng đọng của những người trẻ, đứng trước nhiều lựa chọn trong cuộc đời. Ở đó tình yêu, tình bạn, tốt nghiệp, thành công, mơ ước hòa lại làm một tạo nên những cung bậc cảm xúc khó quên nhất. 

Mình biết đến Hà Cảnh – tác giả cuốn sách – với vai trò là người dẫn chương trình nổi tiếng của đài truyền hình Hồ Nam (Trung Quốc). Anh (hay chú vì u50 rồi nè) là một người hài hước, thông minh, vui tính và rất được mọi người xung quanh tôn trọng với danh xưng “Thầy Hà”. Anh là Thầy thật, hồi xưa từng dạy ở trường Đại Học với vai trò giảng viên tiếng Ả Rập. Hóa ra, anh còn viết sách.

Mình đã mua cuốn sách này chỉ vì bức ảnh và cái tên “Vẫn còn kịp” của nó. Cái tên độc đáo kỳ lạ cho một cuốn sách viết về tuổi thành xuân, bởi ngoài kia con người ta xô bồ chen nhau để giành giật từng chút thời gian trên cuộc đời.  

Cuốn sách không dày, chỉ độ một centimet. Toàn bộ cuốn sách là những câu chuyện của nhiều người, không chỉ tác giả Hà Cảnh. Sách được chia làm tám phần: Mở đầu, Tốt nghiệp, Yêu, Ước mơ, Trưởng thành, Bạn bè, Mờ mịt Thanh xuân. Tất cả những phần này đều là các giai đoạn mà một người trẻ chắc chắn sẽ trải qua một lần trong đời. Sau mỗi phần đều có chuyên mục phỏng vấn của tác giả với những cá nhân khác nhau từ đó tạo nên một bức tranh rất phong phú.

Các câu chuyện nhỏ được mở đầu bằng câu hỏi “Thanh xuân là gì?”

“Thanh xuân là cảm giác bất cứ điều gì cũng vẫn kịp. Một khi nắm tuổi thanh xuân trong tay, bạn sẽ cảm thấy còn nhiều thời gian, nhiều tinh lực để “tiêu xài”. Chỉ cần đừng từ bỏ dễ dàng việc mình muốn làm, người mình muốn gặp, ước mơ mình muốn thực hiện, đồng tiền muốn kiếm, nơi mình muốn đi… vậy thì tất cả vẫn còn kịp.” 

Câu trả lời từ chính trang sách về thanh xuân đã khiến mình không thôi suy nghĩ về bản thân. Mình vẫn còn trẻ, vừa quá hai mươi. Tuy nhiên, có những khi, mình chùn bước trước những khó khăn và dễ dàng từ bỏ vì nghĩ bản thân đã không còn nhiều thời gian như trước. Thanh xuân với Hà Cảnh và nhiều người khác có lẽ  không gói gọn ở độ tuổi nữa, mà nó là tinh thần, là ý chí của con người. Chỉ cần vẫn còn không ngừng cố gắng, không ngừng chạy, vẫn còn kịp. 

Thanh xuân chính là, dù đích đến ở nơi rất gần nhưng bạn vẫn phải chạy. Thanh xuân là mỗi khi ngước nhìn lên bầu trời đêm, bạn vẫn nhớ ước mơ của mình. Bạn nhất định phải có ước mơ. Chỉ cần bạn kiên trì, việc thực hiện ước mơ vĩnh viễn còn kịp.”

Những câu chuyện của thầy Hà được mở ra bằng giọng văn nhẹ nhàng và điềm tĩnh, khác hẳn với cách dẫn chương trình vô cũng vui tươi và sôi động của anh. Anh kể những câu chuyện về mình trước rồi đến những câu chuyện của nhiều cây bút khác nhau. Đây là điều mình thấy thú vị ở cuốn sách này vì bạn không chỉ đọc được quan điểm của một người mà là của nhiều người, khác hẳn những cuốn sách khác. 

Hà Cảnh từng làm phim điện ảnh với vai trò đạo diễn và nhà sản xuất. Phim tên là “Cây dành dành nở hoa”. Nguồn cơn từ việc đá chéo sân này là từ bài hát cùng tên anh từng hát. Ca khúc đó khiến nhiều người bạn anh muốn làm phim về một câu chuyện như thế. “Cây dành dành nở hoa” được đề cập rất nhiều trong cuốn sách này cũng chính là một hành trình tuổi thanh xuân thu nhỏ của tác giả. Từ lúc do dự mờ mịt đi đến ước mơ, trưởng thành rồi thành công. 

Hà Cảnh và những người bạn của mình đã thành công vào ở những năm bốn mươi, hoàn thành ước mơ thanh xuân của nhau từ hai mươi năm nay. Chỉ cần kiên trì, chứng tỏ vẫn còn kịp. Chỉ cần giữ mãi giấc mơ, vẫn còn kịp. 

Mỗi câu chuyện trong cuốn sách đều khiến mình như thấy bản thân trong đó. Một tuổi trẻ cuồng nhiệt, mơ mộng, nổi loạn và lạc lối. Hay một nhóm bạn cùng phòng kí túc xá chia xa sau khi tốt nghiệp, hứa hẹn tương lai. Nhưng sau này, mỗi người một phương, chẳng biết bao giờ gặp lại. Cũng chẳng biết, gặp lại rồi, có còn như xưa. Trưởng thành, mang cho người ta sự thống khổ nhất định nào đó, và cả nỗi day dứt nữa.

“Bốn năm như một giấc mộng. Kỳ thực tôi nghĩ không ra, bốn năm này để lại điều gì. Tôi từng tưởng, thế gian này giống như một chiến trường to lớn, tôi sẽ hét một tiếng  chấn động trời cao rồi tuốt gươm vàng, phi ngựa lao vào trận địa, nhanh chóng chiếm thành xưng vương. Nhưng cuối cùng tôi chỉ còn một thân một mình, lê bước tiến vào cơn lũ theo hàng vạn người.

Một thời kì mờ mịt. Chẳng biết mình ở đâu, chẳng biết mình là ai. Càng không biết hàng ngày mình tồn tại vì điều gì. Mong mỏi được mơ hồ mà sống, nhưng lại không ngừng tự dằn vặt bản thân vì đang mơ hồ.                     

Tôi chẳng biết thế nào gọi là tốt, thế nào là xấu rồi. Tôi không bị chết đói nhưng cũng chẳng có nhiều niềm vui. Ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi nhưng mục tiêu mua nhà còn xa lắm. Mỗi ngày, tôi đều chờ đợi chuyện tốt lành xảy ra nhưng chỉ dừng lại ở chờ đợi mà thôi. Sau khi đi qua mấy thành phố, đổi mấy công việc, tôi cảm thấy hình như ở đâu cũng vậy, cũng không rõ rốt cuộc mình muốn sống cuộc sống như thế nào nữa.”

Một chuỗi những sai lầm này đến sai lầm khác. Những suy nghĩ và hành động không trách nhiệm hay sự yếu đuối thiển cận ở một số trường hợp. Tuổi trẻ mà không có sai lầm thì cũng thật khó, miễn sao bạn đừng quá sai lầm.

Hưởng thụ thời kỳ thanh xuân thì không sai nhưng tôi còn phải gánh vác trách nhiệm về tương lai của mình. Có nhân ắt sẽ có quả, tôi đã là người trưởng thành, phải chịu trách nhiệm về những lỗi lầm của bản thân. Điều này tựa như lúc uống rượu thì rất hưng phấn và vui vẻ nhưng sau khi tỉnh rượu, bạn phải chịu đựng cơn đau đầu như búa bổ và dạ dày cuộn trào. Vì thế, từng làm những chuyện điên rồ ở thời thanh xuân nên bây giờ tôi phải hứng chịu phiền não và ân hận.

Thanh Xuân như cơn mưa rào.

Nhưng đó cũng là một thanh xuân như mưa rào. Cả người ướt nhẹp lạnh buốt nhưng con tim vẫn hừng hực lửa nóng, dấn chân bước lên phía trước không hề sợ hãi điều gì, dũng cảm tiến đến. 

Có người nói, một khi sự việc hạ màn, con người sẽ trở về vạch xuất phát hoặc rơi xuống điểm đóng băng. Tôi không đồng ý với quan điểm này. Ngược lại, tôi cho rằng, trong quá trình chìm chìm nổi nổi, lên lên xuống xuống, chúng ta được trải nghiệm những điều có giá trị và phong phú nhất. Mỗi lần rơi xuống đáy vưc, chúng ta thu hoạch được nhiều thứ. Sức chịu đựng của mỗi con người là khác nhau, tôi tin chúng tôi sẽ càng trở nên mạnh mẽ hơn”

Một bước chân bước lên con đường trưởng thành. Trải nghiệm nhiều hơn, trái tim cũng dần đóng lại. Liệu có bất cứ ai vì bạn mà dừng bước hay bạn sẽ vì người nào mà dừng lại?

Tình bạn bây giờ nhuốm màu vụ lợi. Không còn người nào chỉ đơn thuần dừng lại vì bạn, dù dừng lại chỉ trong giây lát. Chúng ta không muốn như thế, nhưng sau khi trưởng thành, chúng ta phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm trong cuộc sống nên đôi khi chúng ta cũng đành bất lực”

Sự cô độc mỗi lần màn đêm buông xuống, chỉ như chực chờ xô ra và cười ha hả vào mặt. Rằng chúng ta chỉ có một mình.

“Con đường theo đuổi ước mơ đã định là rất cô độc. Trên đôi vai của mỗi người đều gánh vác trách nhiệm mà bạn không nhìn thấy. Trong lòng mỗi người đều ẩn giấu nỗi khổ tâm mà bạn không nghe được. Bạn không cần đến sự giúp đỡ của người xung quanh, cũng không cần than vãn về sự lạnh nhạt và ra đi của họ. Bạn phải tự mình giẫm đạp lên bụi gai ở phía trước, mọi nỗi đau đều do một mình bạn gánh chịu. Cuộc đời của bạn thuộc về một mình bạn. Bạn có quyền lựa chọn, đồng thời cũng có nghĩa vụ gánh vác tất cả.

“Vẫn còn kịp” đưa mình từ cảm xúc này đến cảm xúc khác.

Đâu đó trong các câu chuyện và những lời tâm tình đó, mình bắt gặp bóng dáng của bản thân và những người bạn xung quanh. Bất cứ ai từng trải qua một thời thanh xuân đều sẽ nhìn thấy những hình ảnh quen thuộc trong đời mình ở đây. Ắt hẳn sẽ đưa bạn trở về những ngày tháng nọ, đầy kiêu hãnh và rực rỡ. Như một người bất chấp cơn cảm lạnh để tắm mưa rào xối xả hay kẻ si tình mặc kệ thế gian theo đuổi một mối yêu.

Ở cái thanh xuân tươi đẹp ấy, ta là kẻ điên đi theo tiếng gọi con tim mà không màng quá nhiều được mất. 

Thanh xuân với mình từng là số tuổi, là giới hạn khi đến tuổi hai lăm, là những nếp nhăn, là cơ thể bắt đầu nhức mỏi. Nhưng với cuốn sách này, suy nghĩ của mình đã thay đổi một trăm tám mươi độ.

Thanh xuân chỉ hết khi trong tim bạn không còn ước mơ, không còn kiên trì. Dù thân thể có như thế nào, chỉ cần tâm vẫn nóng, vậy là Vẫn Còn Kịp.

Jeen Nguyễn, 

=============================

Note: Nội dung trên thuộc bản quyền của Jeen Nguyễn. Bất kỳ việc chia sẻ/sao chép nào ở nơi công cộng chưa xin phép là trái phép. Đừng copy paste ở đâu nhé! Cảm ơn bạn.

.

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *