Sống

Khác biệt giữa thế gian

Reading Time: 5 minutes

“Tôi có thể không giỏi hơn người, nhưng ít nhất tôi khác biệt” (Jean Jacques Rousseau)

Tôi có vẻ ngoài khá phổ thông. Là dạng khuôn mặt mà bạn có thể nhìn thấy ở bất kỳ đâu trong cuộc đời. Nhưng bù lại, tôi có những quan điểm/nguyên tắc khác biệt và ít khi bị tác động bởi ngoại lực bên ngoài.

Hồi bé, mẹ bảo phải để tóc dài cho ra dáng con gái thùy mị nhưng tôi cắt tém vì thích hơn. Ba bảo học Sư phạm gần nhà cho ổn định thì tôi khăn gói vô Sài Gòn học Thiết kế vì thích Vẽ. Khi lớn lên, người ta bảo có bạn trai rồi kiếm tấm chồng ấm thân, tiếc là tôi lại theo chủ nghĩa không thích sự an ổn.

Có lẽ, tất cả những hành động trên một phần xuất phát từ lòng “phản nghịch” nhưng lại phát triển và hình thành tính cách luôn muốn khác biệt hay nói đúng hơn là đi theo trái tim (follow my heart) của tôi. Sau cùng, đến tận hôm nay, tôi nhận ra nó là vũ khí lớn nhất giúp xây dựng con đường mà ở đó tôi-hạnh-phúc.

———————————————————————-

Tôi không nhớ bản thân bắt đầu thích vẽ từ khi nào. Chỉ biết dạo còn bé xíu, chưa đi học, tôi đã lấy than trong bếp lò rồi ngồi chồm hổm vẽ nghuệch ngoạc lên tường. Đến một ngày khi hết “giấy”, gan bắt đầu lớn, tôi vẽ lên luôn lên khoảng tường lộ ra bên ngoài. Kết quả là quỳ úp mặt vào tường, sám hối vì tội nghịch.

Cơn Khát Vẽ trong tôi càng lớn thì càng trở nên Khác biệt trong mắt người xung quanh. Khi bạn bè đang học hành, tôi vẽ. Khi tụi nó đá cầu nhảy dây, tôi vẽ. Thậm chí, có những lúc đang nghe giảng trên lớp tôi cũng vẽ. Có thể nói, phần lớn sức lực và thời gian ở giai đoạn đó, tôi đều dành ra để Vẽ. Chẳng biết tự lúc nào, khi nhắc đến tôi, người ta kèm với việc vẽ trong lớp (cũng không đáng tự hào gì nhỉ…).

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Chuyện vẽ trong giờ học đến tai giáo viên chủ nhiệm. Lên cấp Hai, ba mẹ tôi thôi phạt bằng đòn roi và thể chất mà chuyển sang khuyên bảo. Vì vậy, khi bị phàn nàn không tập trung, ngay lập tức tôi được “mời” tham dự một cuộc họp gia đình “ấm áp” dài khoảng hai tiếng.

Lần đầu tiên trong đời, tôi biết: Khác biệt mang đến Đau đớn.

Cũng từ dạo ấy, gia đình tôi bắt đầu bóng gió nhắc đến công việc và ngành học tương lai, dường như muốn dùng nội dung nghiêm túc nọ đẩy “cơn bệnh Vẽ” ra, trả lại đứa con bình thường cho họ. Phụ lòng sự dụng công đó, trước mắt tôi-12-tuổi chỉ là một màn sương mù dày đặc, không định hướng cũng không ước muốn. Tôi không biết sau này sẽ đi con đường nào, thậm chí còn không biết tương lai là gì và tại sao phải cố gắng cho nó.

Câu chuyện định mệnh của tôi bắt đầu vào một buổi chiều tháng 12 năm 2007.

Lớp Bảy. Mưa nặng hạt. Bình yên trước cơn bão.

Tôi lười biếng đắp chăn nằm trên giường. Ba mẹ đi làm (lúc đó không có mạng internet để mà hò hét tự do). Mắt líu díu. Không khí buồn bã chán ngắt làm tôi buồn ngủ nhưng tay lại sờ soạng tìm điều khiển mở ti vi lên nghe, lần lượt bật từng kênh từng kênh trong cơn mơ màng. Lúc đó, nhà chưa lắp truyền hình cáp, chuyển mòn nút cũng chỉ có ba kênh mà thôi.

Đang mụ mị dần đi vì tiếng mưa gõ lộp độp vào mái nhà thì tôi chợt nghe ai đó nói từ Vẽ. Không hiểu sao, đầu óc tự dưng tỉnh táo một chút. Tôi cố mở to mắt, ngồi thẳng dậy, chăm chú nhìn vào màn hình.

Nói sao nhỉ, cô ấy như phát sáng. Một thứ ánh sáng màu vàng rực rỡ, trong mắt tôi, ít nhất là lúc đó. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp độ khoảng ba mươi, mái tóc đen dài đậm chất Á Đông và toả ra một khí chất vô cùng lạ. Trên người cô là một chiếc áo dài màu xanh ngọc rất đẹp mà theo chương trình là do cô tự thiết kế. Một nhà thiết kế thành công. Biểu tượng một thời của thời trang Việt Nam. Nhà thiết kế Minh Hạnh.

Hình ảnh đọng lại sâu sắc nhất trong tôi đến tận bây giờ vẫn nhớ chính là lúc cô giới thiệu những tác phẩm của mình. Dường như trong mắt cô, không còn phỏng vấn, không còn người dẫn chương trình, không còn màn hình hay máy quay phim, chỉ còn cô và những bộ áo dài. Trong lòng tôi bắt đầu dần dâng lên một cảm giác rất khó tả. Nóng bỏng đến mức phỏng tay nhưng cũng mát lạnh như dòng nước. Được ôm ấp những tác phẩm, được làm một thứ gì đó tốt đẹp, được công nhận và làm nó cả đời. Diệu kỳ thật!

Từ lúc đó, tôi bắt đầu biết đến “Thiết kế”. Và thì ra ngoài Đau đớn, Khác biệt còn mang theo Niềm vui.

———————————————————————-

Sự khác biệt chính là điều khiến mọi người nhớ đến bạn nhiều hơn những người khác. Chúng ta gặp qua rất nhiều người trong suốt cuộc đời mình. Theo bạn, ai sẽ nhớ đến bạn và nếu họ ghi trong tâm trí thì đó là vì điều gì? Chắc chắn vì bạn có điểm khác biệt nào đó so với người xung quanh. Ở một thời điểm trong cuộc đời, chính sự Khác biệt sẽ giúp ta tồn tại, trở nên đặc biệt, vươn lên và tỏa sáng.

Ví dụ như tôi nhờ vào việc yêu thích Vẽ hơn học hành mà tìm được một con đường riêng cho bản thân. Nếu bạn khác biệt, có những sở thích mà người xung quanh không có, chỉ cần nó không ảnh hưởng hay nguy hại đến người khác, hãy cứ tiếp tục là chính bản thân mình. Đừng sợ hãi, đừng nghi ngại, đừng suy nghĩ nhiều.

Khác biệt thực sự là một món quà, một cơ hội. Bẩm sinh chẳng phải ông trời đã định là bạn Khác biệt và Độc nhất qua dấu vân tay hay vân môi sao? Vậy cớ gì suốt quãng đường đời bạn lại phải nỗ lực thay đổi chỉ để giống một ai đó hay để trở thành hình mẫu mà xã hội mong muốn?

Nếu bạn có một đặc điểm nào mà người khác không có, trân trọng nó. Vì đó là bản sắc của bạn, là điều khiến người ta nhớ đến và là con đường dẫn đến hành trình hạnh phúc hơn. 

Tham khảo thêm các bài viết của mìnhvề chủ đề Sống khác ở đây hoặc chia sẻ ý kiến về chủ đề này với mình nhé! 

Jeen Nguyễn,

=============================

Nếu bài viết giúp ích cho bạn, bạn có thể cân nhắc ủng hộ mình tại đây!

Note: Nội dung trên thuộc bản quyền của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *