Động lực Viết

Làm sao để vượt lười và chăm chỉ viết hơn? 

Reading Time: 8 minutes

Bạn quan tâm đến chủ đề này vì: 

  • Cảm thấy bản thân thật lười nhác, thiếu động lực viết lách. 
  • So sánh với những người xung quanh thấy họ cứ sản xuất nội dung thật chăm chỉ, thật kiên định. 
  • Hứa hẹn sẽ tạo các nội dung nhưng chưa từng thực hiện. 
  • Kế hoạch trở thành người viết chuyên nghiệp, viết mỗi ngày, blogger hay content creator rơi vào dĩ vãng với những lúc trì hoãn không tên. 
  • v.v… 

Okay, bài viết này là dành cho những vấn đề trên. Chúng ta sẽ cùng nhau làm rõ vấn đề và đi tìm cách để viết chăm chỉ hơn nha. 

“Liệu có khi nào Jeen lười viết không?”

Đây là một trong những câu hỏi tôi nhận được nhiều nhất trong suốt khoảng thời gian từ khi bắt đầu chia sẻ. 

Đợt tôi share trên trang cá nhân về hành trình viết hơn 4 năm: từ một newbie chập chững mỗi ngày đánh vật với KPI 1000 từ/ngày đến cô gái có thể thoải mái “đẻ” tầm trên 10.000 từ/ngày. Con số ấy có vẻ làm các bạn ấn tượng và nghĩ rằng chắc cuộc đời viết của Jeen chỉ có chăm chỉ, chăm chỉ và chăm chỉ viết mà thôi. 

Đáng tiếc là các bạn nhầm rồi! Jeen đích thị là một cô nàng lười biếng và có phần trì hoãn. Ngay cả chuyện lập một blog cá nhân, tôi cũng đã cân nhắc và do dự trong 2-3 năm liền để đến đầu năm nay mới chính thức có ngôi nhà chính chủ của riêng mình. Bên cạnh đó, mỗi ngày tôi cũng đấu tranh với bản thân để sản xuất nội dung cho kịp deadline đặt ra với trang blog này. Cơ bản, hầu hết bất kỳ ai làm dự án riêng, không có sự đốc thúc của sếp hay khách hàng đều rất dễ trì hoãn và lười. 

Tôi cũng như các bạn thôi, có những lúc lười biếng vô tội vạ. Có một câu thế này: 

Kẻ thù lớn mạnh nhất của mỗi chúng ta là chính mình.”

Đúng thế, chẳng ai trên cõi đời này đáng sợ và cần đấu tranh nhiều như chính mình để trả lời những câu hỏi đặt ra mỗi ngày: 

  • Liệu dậy chuẩn bị đi làm hay nằm ườn ngủ tiếp? 
  • Liệu sản xuất nội dung hay xem phim truyền hình thâu đêm? 
  • Liệu luyện viết hay hài lòng với thành quả mình đang có. 
  • v.v…

Vậy làm sao để chúng ta có thể vượt qua những rào cản đến từ chính bản thân mình? Theo dõi phần tiếp theo nhé!

Những cách giúp Jeen giảm lười, giữ động lực và chăm chỉ viết mỗi ngày

1, Trước tiên, trả lời câu hỏi “Tại sao muốn viết?” 

Từ ngày làm ngành này, tôi hơi bị ám ảnh bởi chữ “Mục tiêu”. Quan trọng nhất là bạn có một mục tiêu nào đó để bám vào nó và rõ ràng hơn mỗi khi cơn lười “trỗi dậy” bảo bạn thôi dẹp hết đi. Mục tiêu này phải xuất phát từ mong muốn sâu thẳm bên trong bạn. 

Động lực của một người xuất phát từ nội tại của họ chứ không phải từ tác động ngoại lai. Liệu bạn có thường rơi vào trường hợp này: 

  • Bạn đọc sách self-help hay video Youtube/TikTok truyền cảm hứng, bạn hào hứng bắt tay vào làm việc nhưng cao nhất là chỉ duy trì được 1 tuần, dần dần động lực của bạn mất đi và biến hẳn. Bạn thấy mình quay về trạng thái lười nhác ban đầu. Sau đó, tự trách bản thân, lại tìm đến các video hay sách đó và một vòng lặp mới lại bắt đầu. 

Tình trạng trên tương tự bạn uống nước tăng lực và duy trì sức lực bản thân. Tuy nhiên, nước tăng lực cũng chỉ có hiệu quả tức thời chứ không phải sức của chính bạn. Uống lâu dần, bạn còn dễ bị phụ thuộc và nghiện lúc nào không hay. Lúc đó, bạn chỉ có thể uống nó mỗi ngày, nếu không sẽ không thể bắt đầu được việc gì một cách hoàn chỉnh. 

Để động lực được ổn định và không dễ mất đi, bạn nên tập trung vào chính nội tại của mình. Hít thở thật sâu và viết xuống giấy câu trả lời cho câu hỏi: 

“Cuối cùng, tại sao tôi muốn viết

hay “Mục tiêu khi viết này của tôi là gì?” 

2, Đã mất công nghĩ, sao không nghĩ lớn một xíu

Đợt tôi nghe Ivanka Trump (con gái cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump) diễn thuyết có một đoạn thế này: When I was a child, my father always told me, Ivanka if youre going to be thinking anyway, you might as well think big”. Tôi sẽ tạm dịch:Khi còn bé, cha tôi luôn bảo rằng, Ivanka nếu con dù sao cũng sẽ nghĩ, con phải nghĩ lớn.” 

Câu nói này giúp tôi ngộ ra khá nhiều điều. Ở Việt Nam và các nước Châu Á nói chung, chúng ta chuộng sự khiêm nhường. Đặc biệt, ít người dám nói mình mơ ước điều gì lớn lao. Chúng ta cũng ít được dạy trên ghế nhà trường hay ở gia đình rằng phải nghĩ lớn, phải có ước mơ to tát hoặc dài hơi. 

Tuy nhiên, chính những mục tiêu có vẻ ngắn hạn lại làm người thực hiện thiếu động lực. Theo quan sát với chính bản thân và người xung quanh, tôi nhận ra khi không có mục tiêu lớn và một hành trình để cố gắng, con người ta rất dễ chìm trong sự sung sướng của việc ở không. Đặc biệt, họ rất dễ thốt lên câu “Thôi để mai tính”. 

Nếu bạn có 1 mục tiêu lớn, 1 hành trình đến tâm 3-5 năm thậm chí 7-10 năm, tôi tin chắc chắn bạn sẽ không còn thấy nên để mai tính được nữa, vì mỗi ngày của bạn là mắt xích quan trọng trong hành trình chung đó. 

Bắt đầu từ hôm nay, nếu bạn còn lười biếng hoặc cảm giác mình trì hoãn, sao không thử phân tích bản thân và đặt mục tiêu lớn một lần xem. “Ví dụ, bạn tạo blog và nó trở thành x chẳng hạn, tháng kiếm y tiền đến năm z nào đó.”

Tôi đã làm như thế và nhắc đi nhắc lại nó mỗi sáng bằng cách viết xuống sổ tay để duy trì động lực đấy, vì nói thật ban đầu sản xuất nội dung chẳng ai xem đâu. Nếu không bằng những nguồn động lực từ mục tiêu to lớn và dài hơi một tẹo, có lẽ tôi đã bỏ cuộc từ lâu. 

3, Cứ viết đại và tập trung vào làm mình ngày càng tốt lên

Nhiều bạn chia sẻ với tôi, họ trì hoãn và lười biếng viết lách có sự “góp sức” không nhỏ của nỗi sợ: 

  • Sợ viết không hay người ta sẽ cười. 
  • Sợ viết không đúng người ta sẽ chê. 
  • Sợ không có ai đọc. 
  • Sợ không ai đón nhận. 
  • Sợ không giúp ích được cho ai. 
  • v.v…

Tôi trân trọng thông báo với bạn một tin buồn là dù bạn có giỏi hơn thì trên chặng đường viết, bạn vẫn luôn tồn tại nỗi sợ như vậy thôi. Ví dụ như tôi, mỗi khi ra một nội dung mới, vẫn chập chờn các nỗi sợ trên. Lúc tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện mở khóa học viết, tôi từng nghĩ rằng “Ôi có nên không ta, tự nhiên trước giờ chia sẻ phi thương mại mà giờ có bán khóa này kia, liệu kỳ cục không?”. Nhiều Youtuber cũng chia sẻ rằng trước khi đăng tải nội dung mới, họ vẫn tồn tại những nỗi sợ tương tư như thế đấy. 

Việc của chúng ta để chăm chỉ hơn là cứ viết đại một lần, đăng đại một lần, rồi từ từ tốt lên. 

Dạo gần đây, tôi mở workshop. Tôi bắt đầu workshop từ tháng 7. Ban đầu còn lóng ngóng phát sinh ý nghĩ là đăng luôn, cũng không sắp xếp nhiều, thời gian đăng ký chỉ có 1 tuần. Làm dần dần, tôi bắt đầu tạo lịch để đăng ký vào cuối tháng như hiện tại để mọi người thong thả tham khảo và đăng ký. Tôi cảm giác mình dần dần tốt hơn trong việc làm workshop. Càng cảm thấy tốt lên, tiến bộ, tôi lại càng muốn làm tiếp. Đó là cơ chế tạo động lực khi bạn bắt tay vào làm luôn thay vì suy nghĩ quá nhiều nè.

Miễn là bạn bắt đầu, bạn làm, bạn phát hiện vấn đề, rồi bạn chỉnh sửa cho mình tốt dần lên. Bạn đang đúng đường!

4, Đặt lịch biểu viết cụ thể hằng ngày và set một khung giờ cố định 

Đây là phương pháp dành cho các bạn mới viết hoặc vừa đặt một mục tiêu viết lách nào đó. Có 2 cách đặt lịch biểu viết hằng ngày phổ biến: 

  • Một là theo số từ (ví dụ mỗi ngày 500 từ, sau nâng lên 800 rồi 1000 từ chẳng hạn). Lịch biểu này có thể dùng dạng tick như To-do list.
  • Hai là đếm ngược theo mục tiêu tháng, quý, năm. Ví dụ 1 tháng tôi đặt ra mục tiêu phải viết 10.000 từ. Tôi sẽ lấy 10.000 chia cho 30 ngày, vị chi mỗi ngày trong tháng cần viết ít nhất 334 từ là sẽ đạt được mục tiêu. Lịch biểu này có thể làm dạng điền đếm ngược với số từ giảm dần. 

Cả hai loại lịch biểu này đều phù hợp để bạn theo dõi khả năng viết và độ chăm chỉ của bản thân. Và với hai loại này đều nên làm trên Google trang tính hoặc Excel nhé. Tôi tặng bạn mẫu lịch 1. Bạn tải về hoặc tạo bản sao ở đây

Ngoài phương pháp tạo lịch để theo dõi mỗi ngày như trên, bạn nên dành một khung thời gian cố định trong ngày để viết theo lịch. Cứ đến thời điểm, lấy giấy lấy laptop ra viết liền. Ví dụ: từ 20h00-21h00 chẳng hạn. Mỗi ngày chỉ cần từ 30 phút – 1 tiếng là vừa phải rồi. Sau này, với nhu cầu viết dần tăng theo thời gian, bạn có thể từ từ tăng thời lượng viết lách lên phù hợp. 

5, Tập hài lòng với những chiến thắng/thành tựu nhỏ

Tôi để ý có khá nhiều người, trong đó có cả tôi, thường bỏ quên các thành tựu nhỏ mình đạt được. Từ đó, dễ dàng cuốn theo sự thành công của người khác và so sánh bản thân với họ rồi dần lâm vào tự ti chán nản, lười biếng. 

Bạn có thấy lời tự nhủ này quen không: “Dù sao cũng chẳng thành công được như người ta, việc gì phải cố”

Mỗi chúng ta có một hành trình riêng. Có người 20 tuổi đã kết hôn. Có người quá 40 mới bắt đầu xây dựng tổ ấm. Có người 50 trở thành CEO, có người thì 35. 

Con đường của mỗi người khác nhau là vậy. Chẳng ai giống như ai cả. Có thể bây giờ, bạn chỉ vừa bắt đầu nhưng bạn đang đi đúng con đường của mình. Chẳng việc gì phải lo nếu cảm giác mình chậm hơn người khác. Họ chỉ đang đi con đường của chính họ thôi. 

Mỗi thành tựu đạt được, dù nhỏ thế nào, cũng là công sức cố gắng và sự nỗ lực đã bỏ ra. Phải trân quý nó, mới tiến đến chặng đường kế tiếp, và giành được những thành tựu lớn hơn, không phải sao? 

Kết 

Mong rằng bài viết này mang đến cho bạn những góc nhìn – phương pháp để duy trì động lực trên đường viết lách nói riêng và sản xuất nội dung nói chung

Còn nếu bạn cần một người giúp bạn vượt lười thì có khóa học của tôi ở đây :>

Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng và tiến lên từng chút một mỗi ngày nhé. 

Xem thêm các bài viết khác cùng chủ đề Động Lực.

Jeen Nguyễn, 

=============================

Note:

Hãy tôn trọng chất xám và sáng tạo của người sản xuất nội dung, artist, designer bằng việc KHÔNG SAO CHÉP/COPY/REUP. Tất cả nội dung trên thuộc sở hữu của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Cảm ơn bạn.

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *