Động lực

Nhãn dán “Không Thể”

Reading Time: 3 minutes

Câu nói mình thường xuyên được nghe nhất trong suốt hơn hai mươi lăm năm cuộc đời chính là “Mày không làm được đâu” cùng muôn vàn biến ảo của nó. Từ “Mày không có khả năng đó”  hay “Không thể nào” đến “Bớt tự tin đi”.

Hồi phổ thông, tai mình “mềm” nên nghe ai nói suy nghĩ. Ai đó bảo điều gì không khả thi, mình cho không làm được thật.

Mình từng béo. Khuôn mặt tròn quay. Dáng người ục ịch. Gần 60 kg. Thế là giảm cân. Có nhỏ bạn rỉ rả vào tai thế này: “Chẳng thể thành công đâu, mày sẽ sớm bỏ cuộc thôi”. Sau ba tháng ăn kiêng và tập luyện khá khắc nghiệt, mình đã giảm được mười một kí, quay lại cân nặng bình thường, thậm chí còn có hằng hà sa số cơ bắp. 

Từ đó, mình bắt đầu không quan tâm đến lời người khác nhận định. Chỉ làm, thành công hay thất bại là câu trả lời của thời gian.

Nhìn lại quá khứ, hầu như những điều mà người khác gán cho cái nhãn “Không thể” lên người mình, mình đều làm được. Nếu lúc đó, mình tin vào lời-phán-xét-tuôn-ra-ngay mà không cần nghĩ từ họ thì hiện tại có lẽ không hoàn thành được điều gì.

Não bộ con người là một bộ phận kì lạ và bí ẩn. Đôi khi nó lại tự dựng lên một niềm tin mãnh liệt rằng: có những thứ định sẵn là không thể, dù cho có cố gắng đến mức nào.

Nguyên nhân có thể vì truyền thống, quan niệm lâu đời hoặc trải nghiệm thực tế của bản thân. Sau đó, người ta sẽ dùng các niềm tin “Không thể” này áp đặt lên tất cả những đối tượng xung quanh. Niềm tin lan truyền trong xã hội và rất được sủng ái.

Lâu dần, cứ mười người lại có chín người rưỡi tin tưởng vào “niềm tin sai lầm”, coi đó là điều hiển nhiên như mặt trời thì tròn, nước biển thì mặn.

Trước năm 1954, có một niềm tin “Không thể” tồn tại hàng ngàn năm là con người không chạy một dặm (sấp sỉ 1,6km) trong vòng ít hơn 4 phút được. Khoa học thậm chí đã chứng minh việc này là một điều ngu ngốc bởi cấu trúc xương của con người, phổi và tim không chịu được sức cản không khí quá lớn.

Lúc bấy giờ, kỉ lục thế giới là 4 phút 1 giây. Cả thế giới đều tin rằng đó là giới hạn. Hàng chục năm không ai phá được, cũng chẳng ai tin rằng sẽ phá được. Thế nhưng, Roger Bannister – một vận động viên đồng thời cũng là sinh viên, đã quyết tâm chứng minh cho thế giới thấy giới hạn của con người do chính mình tạo ra. Trải qua nhiều sự nghi ngờ và cười cợt của toàn bộ giới điền kinh, ngày 6 tháng 5 năm 1954, Roger đã cán đích với thành tích 3 phút 59 giây 4 tại một cuộc đua ở trường đại học Oxford. Rào cản 4 phút được phá vỡ bởi rất nhiều vận động viên sau đó. Giờ đây nó được coi như chuẩn cho những người chạy khoảng cách trung chuyên nghiệp.

Điều lạ lùng thay là Giới hạn 4 phút đó hàng ngàn năm hoàn toàn không ai làm được. Càng không ai tin sẽ có một người phá vỡ được cái mốc thời gian họ tự đặt ra.

Ví dụ này là minh chứng hùng hồn cho việc: “Chỉ cần niềm tin “Không thể” được lan tỏa, dù chỉ là trong đầu bạn. Niềm tin ấy biến thành rào cản mạnh mẽ nhất trên con đường giải quyết vấn đề. Việc tin rằng mình không có khả năng trong một hay nhiều việc gì đó cũng tương đương với việc tự đóng cánh cửa của bản thân.

Hồi bắt đầu rẽ hướng sang viết, nhiều người nhìn mình bằng đôi mắt ái ngại. Mình chỉ nghĩ: “Nếu không làm, thì một ngàn phần trăm là thất bại còn nếu bắt tay làm, ít nhất đã từng nỗ lực và bản thân không hối hận.”

Làm một điều Có thể rất đơn giản và dễ dàng. Biến một điều Không thể thành Có thể sẽ khó khăn nhưng không ai phủ nhận kết quả ngọt ngào sau đó.

Đừng giam lỏng khả năng trong một nhận định nào nếu chưa thử. Giới hạn của bạn là Vô Hạn.

Jeen Nguyễn 

=============================

Note: Nội dung trên thuộc bản quyền của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Nếu thấy các bài viết hữu ích, bạn có thể ủng hộ blog tại đây!

Cảm ơn bạn.

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *