Nhật Ký Viết

[Nhật ký viết 11] 7 bài học sau 1 năm viết blog 

Reading Time: 7 minutes

Tôi bắt đầu chính thức viết blog từ 1 năm về trước. Một năm này, không phải lúc nào cũng suôn sẻ nhưng tôi đã nhận nhiều hơn mất đi. Vậy liệu có bài học nào tôi đã thu nhận và nhớ nhất trong một năm qua không? Theo dõi bài viết dưới đây! 

Bài học 1: Hiểu mình là lợi thế 

Khi sáng tạo nội dung nói chung, bạn sẽ nhận ra hiểu mình là lợi thế. Đặc biệt khi bạn tìm kiếm chủ đề để đi theo.

Ví dụ với tôi là Content và Tâm lý học chẳng hạn. Mặc dù tôi cũng có khá nhiều topic khác nhưng chủ đề chính trên trang blog này vẫn xoay quanh 2 nội dung trên. 

Việc tìm hiểu – quan sát bản thân, viết xuống những sở thích sở ghét, thậm chí làm test tính cách (nếu cần) để khám phá chính mình là quan trọng để giúp bạn tìm ra điều mình muốn viết và sáng tạo từ nay trở về sau. 

Một blog có thể chia sẻ nhiều chủ đề nhưng thông thường phải có ít nhất từ 1-2 chủ đề chính. Chủ đề chính này có nhiệm vụ giúp blog trọng tâm và thu hút một nhóm độc giả nhất định. Đồng thời, việc xoay quanh một ít chủ đề chính cụ thể sẽ giúp bạn đào sâu hơn các giá trị trong chủ đề đó và tỏa sáng. 

Tôi đã chia sẻ khá nhiều rằng bản thân là một người đã từng không biết nên viết gì vì thích quá nhiều chủ đề và mình đã lập vài blog miễn phí để thử nghiệm. Bạn cũng có thể làm vậy để quan sát bản thân nếu là người đa tiềm năng giống tôi hoặc chỉ đơn thuần là thích đủ thứ. 

Bài học 2: Nên xem viết blog là sự nghiệp và kiếm được tiền 

Rất nhiều dạo, tôi bớt chăm chỉ viết blog cũng vì không xem nó là sự nghiệp nghiêm túc. Ở thời điểm đó, tôi có ưu tiên khác quan trọng hơn.

Tính tôi thuộc dạng khá nghệ sĩ và thường theo tiếng gọi của con tim, nhất là trong cuộc sống thường nhật. Khi tôi xem một việc là công việc, sự nghiêm túc của tôi sẽ khiến chính bản thân ngộp thở. Tuy nhiên, khi tôi xem một việc là cho vui, tôi có xu hướng không tập trung lắm và chỉ làm ở mức ổn thôi. Đó có lẽ là hai thái cực ngược nhau đặc biệt nhất trong cuộc sống của tôi. 

Chính vì vậy, với tâm niệm làm blog và chia sẻ cho vui, tôi thường bỏ dở các bài viết đã lên lịch sẵn, nhất là những lúc có công việc chen ngang. Vì đối với mình, đó không phải là ưu tiên. 

Tuy nhiên, dạo gần đây tôi dần hiểu ra bản thân đã nhận định sai về blog. Tôi ít nhất phải xem blog là một công việc nghiêm túc, mình mới có thể giữ động lực và chăm chỉ sản xuất nội dung mỗi ngày, mỗi tháng và mỗi năm được.

Nếu bạn có dự định hoặc đang viết blog mà còn tư duy cho vui, nên thay đổi thành mục tiêu sự nghiệp và có thể kiếm được tiền nghen.   

Bài học 3: Thêm lòng tin vào bản thân 

Tôi  từng không tin bản thân. Bây giờ, vẫn có nhiều lúc như vậy nhưng đã tiến bộ hơn nhờ vào việc tự tập luyện và bước ra khỏi vòng an toàn. Tôi sẽ chia sẻ về vấn đề này ở bài viết sau. 

Ngày chưa đăng blog và chia sẻ nhiều, tôi giống nhiều bạn khác, thường tự nhủ thế này. 

  • Ôi tôi thì có gì để mà chia sẻ cho người ta?
  • Rồi người ta sẽ thấy sai và chê cho xem.
  • Tôi chưa đủ giỏi để trở thành một người chia sẻ. 
  • Tôi chưa đủ kinh nghiệm để giải đáp thắc mắc cho người khác. 
  • vân vân và mây mây những câu nói như vậy, tự thốt lên với chính mình trong nội tâm. 

Tất cả những câu trên là rào cản đến từ lòng tin và nỗi sợ. Trước khi bắt đầu điều gì đó mới mẻ, tất yếu sẽ tồn tại sự e ngại vô hình đến từ chính bản thân mỗi người. Nếu người đó có thói quen đạp đi nỗi sợ để tiến lên thì chuyện khá đơn giản nhưng nếu người đó không tin vào mình lại là một câu chuyện khác

Tôi đã học cách tin chính mình hơn bằng việc đăng bài lên blog, trang cá nhân rồi group hoặc diễn đàn. Tôi tự cho những bài viết của mình một cơ hội được xuất hiện trước ánh sáng. Và tôi chưa từng hối hận về điều đó. Nếu muốn blog của bạn nhiều người biết đến, hãy tự tin lên và chia sẻ nhiều vào nhé. 

Mỗi bài viết, mỗi video, mỗi câu chuyện, v.v… chẳng ai biết chúng có được đón nhận không? Chúng ta đơn thuần chia sẻ trải nghiệm của mình. Bạn có tin vào những trải nghiệm đó không? Chúng luôn có ích đấy, không người này thì người khác. 

Bài học 4: Luôn nhớ rằng ưu tiên tập trung vào chất lượng nội dung

Tôi nhận ra bản thân có nhiều lúc quên mất chất lượng nội dung mới là điều quan trọng nhất ở blog. Vì quên đi và chạy theo các giá trị khác thịnh hành hơn, có những bài mình viết khá đối phó và không tập trung lắm. 

Thật ra, số lượng bài viết tính đến thời điểm hiện nay phải nhiều hơn số lượng hiển thị trên trang blog. Nguyên nhân của tình trạng này là có một thời gian, tôi đọc một lượt các bài viết và đã xóa đi những bài cảm giác không phù hợp, chưa chất lượng so với blog. 

Lúc đó, tôi nhận ra rằng không phải lúc nào mình cũng nghiêm khắc với câu từ bản thân đã viết ra. Tôi bắt đầu quay về xác định lại bản thân liệu có đang đi đúng hướng không. Và tôi đi đến kết luận rằng, chỉ khi tập trung vào chất lượng nội dung của từng bài viết, lòng tôi mới an yên được, và đó mới là giá trị xứng đáng xuất hiện của blog này

Bài học 5: Không nên đưa bản thân và nội dung vào một cái khuôn 

Tôi từng nghĩ về những bài blog trên trang thế này: “Mỗi bài ít nhất 1000 từ, viết thật dài mới được phép đăng trên blog”. 

Tuy nhiên, thời gian cho thấy quan điểm trên chỉ khiến tôi trói buộc bản thân vào cái khuôn. Và cái khuôn này hạn chế khả năng sáng tạo rất nhiều. Ví dụ: có nhiều lúc tôi muốn đăng các bài viết ngắn trên facebook lên blog nhưng lại vì cái giới hạn 1000 từ và sự đầu tư đã đặt ra lúc đầu mà không đăng nữa. 

Tôi quên mất rằng, có rất nhiều người biết đến tôi vì blog chứ không phải fanpage và ngược lại. Bất kỳ độc giả nào cũng có thể cần các nội dung đó mà. 

Từ khi nghĩ vậy, tôi đã thôi việc áp đặt, ở blog phải đăng bài này, ở fanpage phải đăng thế kia, ở trang cá nhân phải đăng thế nọ. 

Bài học 6: Ngừng đợi sự hoàn hảo, cứ bắt đầu luôn 

Nếu bạn còn đang đợi một thời điểm hay năng lực hoàn hảo để bắt đầu viết blog (thật ra việc gì cũng vậy) thì 80% bạn sẽ hết …xí quách trước khi đặt bút viết được dòng đầu tiên. 

Không một ai bắt đầu lúc họ hoàn hảo hoặc sẵn sàng cả. Tụi mình cứ thế bước ra, làm việc, sai thì sửa, đúng đắn thì phát huy. 

Lúc tôi mới bắt đầu lập blog chẳng biết về cài Plugin hay kích thước hình ảnh như thế nào sẽ ổn. Tôi cứ đăng đại và tối ưu từ từ thôi. Để đến ngày hôm nay, tôi vẫn đang cải thiện lại những điều chưa ổn trên blog. 

  • Bạn không thể đợi đến lúc bạn viết đủ tốt để viết, vì đến lúc đó bạn vẫn thấy chưa đủ. 
  • Bạn không thể đợi đến lúc trái tim bạn đủ sẵn sàng mới yêu chính mình, vì đến lúc đó bạn vẫn tự trách trái tim sao không ấm áp (như mình đã từng). 
  • Bạn không thể đợi đến lúc biết nêm nếm mới nấu ăn, vì không nấu ăn sao học nêm nếm được. 
  • v.v… 

Sẽ chẳng có khoảnh khắc nào là hoàn hảo, trừ phi ta biến khoảnh khắc ngay bây giờ thành đáng nhớ nhất trên đời

Bài học 7, Không sợ chậm, chỉ sợ dừng 

Mượn tên cuốn sách của nhà văn Vãn Tình, tôi chỉ muốn nhắn nhủ với bất kỳ ai có ý định làm blog hoặc bất kỳ hình thức sáng tạo nội dung nào khác, bạn không nên sợ chậm chạp mà chỉ nên sợ mình dừng lại. 

Nhiều lúc, tôi thấy bản thân thật chậm chạp. Chậm đến nỗi còn thua cả con rùa. Nhất là khi tôi so sánh blog của mình với người khác, thậm chí với các kênh Youtube hoặc với những đơn vị làm hình thức sáng tạo nội dung khác. Tôi nhận ra con đường viết này chậm rãi và từ từ nhiều hơn mình tưởng. Sự vỡ lẽ này khiến tôi sợ hãi con đường dài phía trước. 

Tuy nhiên, miễn sao không dừng lại, nghĩa là tôi vẫn đang làm blog. Tôi vẫn đang trên con đường này, vẫn cố gắng và cống hiến cho nó. Tôi tin chắc chắn rằng, với từng bước nhỏ nhỏ như vậy, một ngày nào đó, tôi sẽ bước tới mục tiêu của cuộc đời mình. 

 

Mong rằng bài viết nhỏ về 7 bài học sau 1 năm viết blog này giúp bạn có thêm một vài góc nhìn về việc lập blog cá nhân và triển khai dự án riêng cho mình.

Cảm ơn bạn đã theo dõi tới tận những dòng cuối cùng. Hẹn gặp lại bạn trong bài viết sau!

👉 Học cách viết content từ số 0 cùng Jeen Nguyễn

Jeen Nguyễn

choose your true self

===

Nếu thấy bài viết hữu ích, bạn có thể tặng tôi một cuốn sách ở trang Ủng hộ blog hoặc đăng ký bản tin để tiếp tục được update các bài viết tương tự mỗi tuần.

Lưu ý: Vui lòng tôn trọng chất xám và sáng tạo của người sản xuất nội dung, artist, designer bằng việc KHÔNG SAO CHÉP/COPY/REUP. Tất cả nội dung trên thuộc sở hữu của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Cảm ơn bạn.

 

Bạn cũng có thể thích..

2 Bình luận

  1. Này Jee Nguyễn, đây là một bài viết tuyệt vời.
    Viết Blog vẫn sẽ là một công việc trên cả mơ ước đối với nhiều người và nó còn tồn tại mãi

    1. Cảm ơn chia sẻ của bạn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *