Sống

Số 9 thần số học, khuôn mẫu lý tưởng và tôi

Reading Time: 5 minutes

Dạo gần đây, suy ngẫm rất lâu về hành trình đã qua và thực hành vẽ lại viết lại những điều đó, tôi chợt nhận ra ẩn ức trong lòng mình xoay quanh cụm từ: khuôn mẫu lý tưởng

Thời điểm mới biết đến Thần số học, tôi cũng chỉ nửa tin nửa ngờ. Tuy vậy, tôi luôn có hứng thú với những điều bí ẩn hay khám phá thêm các khía cạnh mới về chính mình. Đây là lý do tôi thường tìm hiểu mọi sự đến mức không thể tìm hiểu tự thân nữa thì thôi. Theo thần số học thì tôi có số chủ đạo là 9.

Con số này thường đại diện cho những người hướng về 3 vấn đề chính: (1) Trách nhiệm với bản thân và xã hội, (2) Ước mơ hoài bão và (3) Lý tưởng sống. Họ thường tập trung theo đuổi những giá trị mà mình mong mỏi và cũng là những cá nhân có máu nghệ thuật. (Theo cô Lê Đỗ Quỳnh Hương)

Tôi phải công nhận bản thân tôi rất giống những điều được đề cập đến ở đây. Đặc biệt, tôi vô cùng quan tâm đến những khuôn mẫu lý tưởng mà tôi cho rằng là phù hợp với công việc và cuộc sống của mình. Nếu tôi không áp được lý tưởng đó vào cuộc sống của mình, tôi thường sẽ có khuynh hướng suy nghĩ tiêu cực và cảm thấy chán nản. Có thể hiểu là “vì một nhành hoa héo mà thương tiếc, cũng quên luôn khóm hoa vẫn rực rỡ ở vườn”. 

Điều này đã theo tôi trong một thời gian dài và cũng ảnh hưởng không nhỏ đến công việc cũng như cuộc sống của tôi. Tôi cũng biết vài bạn số 9 khác, có bạn là học viên, có bạn là người quen. Và hầu như các bạn đều trải qua những vấn đề khá tương tự như trên. Đó là xác định một khuôn mẫu lý tưởng và theo đuổi điều đó rất nhiệt thành cũng có phần quá nghiêm túc đến khắc nghiệt với bản thân.

Ví dụ:

Tôi xem mình là người viết và là nhà sản xuất nội dung nên lúc nào cũng có sự sợ hãi nếu viết về chủ đề không liên quan (giống bài hôm nay) vì tôi thấy nó không phù hợp với khuôn mẫu tôi đặt ra.

Tôi cũng ít dám thể hiện bản thân không yêu thích trong việc tương tác và trả lời người khác trên mạng xã hội vì tôi cho rằng khuôn mẫu Người chia sẻ thì phải hòa đồng và nhiệt tình. 

Có đợt tham gia khai vấn nọ, tôi cũng được nhắc nhớ về hình tượng những chiếc mặt nạ hoàn hảo trong các vị trí tôi giữ. Và nó khá giống với những khuôn mẫu tôi tự đặt lên vai của mình và tự áp lực phải đi theo, nếu không được thì là thất bại: là người hướng dẫn viết, là người viết, là người chia sẻ

Chẳng biết tự khi nào, tôi cho rằng nếu mình làm gì thì phải giống y chang hình mẫu lý tưởng của công việc đã chọn lựa. Khi còn làm content writer nho nhỏ ở một agency vô danh, tôi tìm cho ra JD của công việc mình đang làm và cố gắng học tập – trau dồi cho đạt được tất cả điều ghi chú trong đó. Đến lúc đã có được chúng rồi, tôi lại tìm đến những nấc cao hơn và tiếp tục vòng lặp. Hay như đợt tôi bắt đầu sự nghiệp viết và chia sẻ, tôi cũng tìm hiểu và học hỏi từ những bloggers có tiếng những cách mà họ làm, hướng họ đi hay cả cách họ giao tiếp với người đọc của mình.

Hôm nay, phải nói tôi đã dùng hết mười phân dũng cảm mà mình có để viết những dòng này hay những dòng kế tiếp và cả những bài viết chân thật kế tiếp – kế tiếp nữa. Nhưng tôi tin mình đang đúng hướng để giảm bớt “khuôn mẫu” trong bản thân đi và nhẹ lòng sống hơn.

Đó là tôi hoàn toàn không thích giao tế hay tiếp chuyện với người khác một chút nào. Tôi cũng thấy phiền muộn nếu người khác cứ hỏi đi hỏi lại cùng một vấn đề nào đó. Từ nhỏ, tôi chưa bao giờ là người dễ chịu và dễ gần. Vì vậy, tôi mới dừng công việc chia sẻ ở trang cá nhân, dần rút khỏi group do mình lập và xây dựng suốt 1 năm trời và lui về chia sẻ ở website riêng tư này – nơi tôi chỉ cần đăng bài lên, mọi người đọc và câu chuyện kết thúc ở đây. Tôi sẽ chẳng cần phải trả lời comment hay thả tim cho bất kỳ người nào nữa.

2 năm chia sẻ đã qua và tôi phải thành thật với chính bản thân rằng tôi đã đi theo hướng mà bản thân từng ghét nhất: cố gắng làm hài lòng khuôn mẫu lý tưởng mình đặt ra mà quên đi những suy nghĩ chân thực trong lòng mình.

Có nhiều lúc, người ta nói lời không hay hoặc có những đòi hỏi rất quá đáng nhưng tôi vẫn dặn lòng lại, cố gắng dễ chịu và tích cực để là người-chia-sẻ-đáng-mến. Tôi làm tốt đến mức bất kỳ ai cũng bảo tôi thật dễ thương, tốt bụng và dễ tính. Tôi làm tốt đến mức vài người cho rằng những điều tôi trao đi luôn luôn là miễn phí và họ muốn đến lúc nào thì đến lúc đó. Tôi làm tốt đến mức có người cho rằng vì tôi về quê nên mới đổi sang sống ẩn mình đi và bớt sôi nổi trên mạng xã hội, hay tôi đang “tu tập”. Tự nhiên, nghĩ đến những chuyện này, tôi có phần vui vui vì bản thân dù sao cũng luôn cố gắng nhất có thể để làm việc và cống hiến cho mục tiêu mình theo đuổi ở trong một khoảnh khắc đã qua.

Tôi bây giờ có thể tự hào buông bỏ tất cả những gì chính mình đã khoác trên người, gỡ đi những lớp khuôn mẫu và tự tin nói cho tất cả người theo dõi rằng: tôi thích được một mình, tôi hầu như không có bạn bè nhiều và cũng không phải là người được yêu thích, tôi không thích việc hỏi – đáp qua lại càng không thích thả tim hay reaction trên social, tôi đang nỗ lực tăng thu nhập cho chiếc blog này, tôi cũng thực lòng với chính mình hơn để trở thành người chia sẻ thoải mái tự do, v.v… 

Khi bài viết này được đăng tải lên, có người sẽ thất vọng, cũng có người sẽ bất ngờ vì Jeen họ biết khác với những gì được đề cập đến trong bài. Nhưng tôi cũng tin là mình vẫn luôn có những bạn đọc thực sự vì những bài viết của tôi và sẽ tiếp tục theo dõi tôi he he. Bởi vì tôi bây giờ mới chính là tôi.

Tôi đã chọn là chính bản thân (choose my true self) thế đấy! Còn bạn? 

Jeen Nguyễn 

 

 

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *