Tản mạn Tâm lý

[Tản mạn] Chuyện bắt nạt

Reading Time: 3 minutes

Dạo gần đây, mình thường bắt gặp tin về các bé học sinh còn nhỏ bị bắt nạt trên internet.

Người bắt nạt các em chỉ trạc tuổi, chứ không lớn hơn là bao. Mình tin rằng, chỉ vì còn chưa hiểu và trải qua nhiều việc trên đời nên mới có những hành vi như vậy. 

Các em đâu biết rằng: lời nói hay hành động đó đã và đang gây ra sự khủng hoảng tinh thần nào cho người bạn của mình. Khủng hoảng đó hoàn toàn có thể ảnh hưởng lâu dài đến cuộc đời của các bạn. 

Mình từng đọc được một em gái lớp 7 (tầm 13 tuổi chăng) hỏi trên group nọ: “Cuối cùng, em nghĩ mãi chẳng biết mình đã làm gì sai, tại sao em phải chịu như vậy. Hay là em không nên cố gắng nữa để các bạn hài lòng!” 

Cái cảm giác mà dường như tất cả mọi người quay lưng và tất cả đều không thích, thậm chí ghét mình nó đáng sợ lắm. 

Diễn biến của loại tâm trạng này thường là:

  • Ban đầu sẽ là cảm giác khó chịu và đau khổ.
  • Thứ 2, bắt đầu hoài nghi về chính bản thân mình.
  • Thứ 3, dần tin vào lời người ta nói và dần thu mình lại. 

Đó chính là một chiếc vòng luẩn quẩn. Và rất nhiều người không thể thoát ra được. Thông thường sẽ có 2 kết quả: mạnh mẽ hơn và không tin lời người khác nói, hoặc ngày càng yếu nhược và trở thành đối tượng yêu thích của tất cả những kẻ bắt nạt khác. 

Ở độ tuổi còn quá bé, và trong tình trạng mạng xã hội hiện nay, một cô cậu bé độ tuổi 10x, được tiếp cận với quá nhiều thông tin không chính thống lẫn chính thống. Em của mình (tầm lớp 6) cũng thường cầm Ipad lên và chơi những trò chơi hay lướt facebook. Cái chuyện con nít cấp I cấp II bây giờ có cho mình một chiếc điện thoại hay máy tính bảng là điều thường thấy thôi. Và nếu không có sự kiểm soát, chắc chắn sẽ có nhiều lệch lạc sảy ra. Như trường hợp trên. 

Thông thường, xuất phát điểm của một kẻ bắt nạt chính là khoái cảm khi được thể hiện mìnhcảm giác đứng trên một ai đó. Còn những kẻ hùa theo thường mang tâm lý đám đông. Tất cả mọi người nói đối tượng A như vậy, nếu mình không bắt chước xem chừng là không thể hoà nhập và có khi trở thành kẻ bị bắt nạt. 

Hồi đi học, mình từng bị tẩy chay. Chuyện bắt nạt thì ở đâu thời nào cũng vậy thôi, cũng là một người chống chọi với một đám người cô lập. 

Cách giải quyết lúc đó là gì nhỉ? Hình như mình chẳng quan tâm! Và sau đó dần dần mọi chuyện của về lại trạng thái ban đầu.

Mình biết nhận định vầy có hơi tàn nhẫn, nhưng nếu người bị bắt nạt hỏi mình làm cách nào để có thể để thoát ra khỏi tình trạng này thì chỉ có một cách: Đó là chính bạn phải không để tâm đến những lời họ nói hoặc phản kháng lại. Khi bạn để tâm dù chỉ một chút, đau khổ dù chỉ là vài giây, thì những kẻ đang làm hại bạn cũng vui vẻ cả ngày và đó chính là lúc họ được tiếp thêm sức mạnh để bắt nạt bạn lần kế tiếp. 

Cơ chế để nuôi dưỡng tâm lý bắt nạt chính là như vậy: “Sự sung sướng mỗi khi nạn nhân cảm thấy đau khổ chán chường và nhẫn nhục. Hay khuếch trương hơn là cảm giác là bề trên (kẻ có tác động tới người khác sâu sắc) và thậm chí ảnh hưởng đến rất nhiều người.”

Nếu bạn dùng hành động và biểu hiện của mình, trực tiếp hay gián tiếp nuôi dưỡng cảm xúc và sự phát triển của kẻ bắt nạt bạn. 

Nếu bạn bị bắt nạt, thì lần sau, việc đầu tiên không phải là trả lời cũng không phải là hốt hoảng tìm hiểu tại sao. Điều đáng làm hơn là chẳng quan tâm đến họ

Bạn chẳng biết đâu nhưng có thể người ta đang nhìn vào bạn để xem có phải nên bắt nạt tiếp không?

Jeen Nguyễn 

=============================

Note: Nội dung trên thuộc bản quyền của Jeen Nguyễn. Về thông tin bổ sung, bạn xem thêm tại trang Bản quyền-hợp tác!

Nếu thấy các bài viết hữu ích, bạn có thể ủng hộ blog tại đây!

Cảm ơn bạn.

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *