Động lực

Vì Ước Mơ, Cưng Dám Làm Gì?

Reading Time: 5 minutes

Với mình, Ước mơ là Hành trình chứ không phải Đích đến. Trong quá trình đó, mình học hỏi từ những sai lầm, hưởng thụ sự trưởng thành và tận hưởng mồ hôi của bản thân. Có rất nhiều bất ngờ sẽ diễn ra, muôn vàn cung bậc cảm xúc đan xen và tất nhiên không thiếu khó khăn. Tất cả đều Đáng giá.

Nói thì thật hay nhưng câu hỏi đặt ra là: “Vì Ước mơ, cưng dám làm gì?”

Có lẽ đa số sẽ ngay lập tức trả lời rằng: Tất cả mọi thứ. Bạn đã chắc chưa?

Vì đâu có người thành công, có kẻ thất bại? 

Ngoài bạn ra, có rất nhiều người trên thế giới này tìm được ước mơ và đam mê của họ. Nhưng số thành công chiếm rất ít. Tại sao vậy? Không phải là tố chất, không phải là trí thông minh, cũng không phải là tiền bạc. Câu trả lời là Sự Lựa Chọn.

Tại sao mỗi tối mình đều phải lập danh sách công việc cần làm (To-do-list) cho ngày hôm sau? Vì mình rất lười. Nếu ngày nào không viết danh sách ấy, mình sẽ chọn làm những việc rất vô bổ như nằm dài đọc tiểu thuyết hay xem phim. 

Mình cần kế hoạch và bắt buộc liên tục “đá mông” bản thân để tuân thủ kế hoạch nếu muốn phát triển hơn. Người lười biếng đâu có nghĩa là sẽ như thế mãi. Sẽ có cách, đừng lo.

Nếu bạn để ý thì cuộc đời chúng ta mỗi ngày đều trải qua một chuỗi dài của lựa chọn. Từ nhỏ đến lớn, nhưng hầu hết đều trải qua nhanh đến nỗi khó nhận ra. Và khác với những gì bạn cho rằng, tác động của những sự lựa chọn này lại chẳng hề bé nhỏ tí nào đâu.

Cùng tưởng tượng nhé: Khung cảnh là ngôi nhà thân yêu, ta đang nằm trên chiếc giường êm ái và chìm sâu vào giấc ngủ hiền hòa. Bỗng nhiên tiếng chuông báo thức vang lên ầm ĩ: Ting ting ting.

Và câu hỏi đặt ra lúc này là:

Ai trong chúng ta sẽ tắt báo thức và dậy ngay?

Ai trong chúng ta sẽ lờ nó đi để ngủ tiếp?

“Còn quá sớm để thức dậy”

“Dậy ngay đi nếu không muốn lại trễ giờ”

Liệu đó có phải là những giọng nói vang lên trong đầu bạn mỗi sáng?

Bạn có nhận ra không ngay cả khi vừa thức giấc, bạn cũng đứng trước sự lựa chọn và nó sẽ quyết định cả ngày dài sẽ như thế nào: cuống cuồng hay thong thả? 

Lâu dài hơn, nó sẽ quyết định thái độ của bạn với tất cả mọi chuyện: chọn điều thoải mái hay điều đúng đắn. Vì thế, việc viết ra trước sự lựa chọn cũng giống như một khẳng định vậy, bạn sẽ lựa chọn đúng đắn hơn.

Ảnh hưởng của phản xạ tiềm thức đến hành động  

Mỗi ngày, trong suy nghĩ của chúng ta sẽ là hàng loạt sự xung đột giữa con đường ngay thẳng và con đường dễ dàng. 1001 con đường thoải mái và bình yên sẽ mở ra trước mắt, cũng tương tự việc lờ chuông báo thức để ngủ tiếp. Mỗi ngã rẽ đều hứa hẹn bạn sẽ ít đau đớn, mệt mỏi và tổn thương nhất (chỉ là theo cảm nhận ngay thời điểm đó thôi). 

Ai cũng muốn phát triển, vươn lên và tỏa sáng. Nghịch lý là đến lúc cần, 80% chúng ta sẽ chọn phía dễ dàng. Ngày cả mình cũng có nhiều lần như vậy. 

Thế nhưng, chính những lựa chọn nhỏ mỗi ngày tụi mình hằng lờ đi và cho rằng bé xíu “để mai tính”, mới là thời khắc quan trọng nhất cho kết quả xấu hay tốt. 

Bạn sẽ chọn như thế nào đây, ngay cả khi đó chỉ là những việc nhỏ nhặt nhất:

Dậy sớm hay nằm ngủ thoải mái đến giờ làm?

Dọn giường chứ hay bày bừa như cũ?

Làm việc thêm vào buổi tối hay nghỉ ngơi phè phỡn thôi?

Đọc sách hay lướt mạng xã hội hằng đêm?

Học thêm một ngoại ngữ hay sa đà vào chầu nhậu nhẹt không say không về?

Dọn dẹp bàn làm việc hay bày bừa kệ nó luôn?

Ăn uống lành mạnh hay lại tiếp tục gà rán nước ngọt?

Lựa chọn cũng hình thành “Thói quen Lựa chọn”. Nếu bạn chọn điều thoải mái một hai lần, những lần tiếp theo vẫn sẽ chọn nó, dù biết điều đó là sai.

Bạn chắc chắn sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn của sự hối hận xảy ra trước khi đi ngủ và ước gì mình không như vậy. Tuy nhiên, khi đến thời điểm, bạn vẫn sẽ vô thức chọn điều dễ dàng và thoải mái vì nó đã ăn sâu vào tiềm thức, ở tất cả mọi việc.

Giả sử bạn đọc xong những dòng này, hừng hực khí thế vẽ ra cuộc đời của mình và hào hứng viết các bản kế hoạch. Nhưng một năm sau (thậm chí có thể là chỉ tuần sau hoặc sáng hôm sau), bạn hoàn toàn quên nó. Hiện trạng vẫn tiếp diễn.

Năm năm sau, như thế. Mười năm sau, như thế. Hai mươi năm sau, vẫn như thế. 

Hãy thôi coi ước mơ là điều to tát, làm tốt lựa chọn nhỏ đi đã

Giờ đây, khi đã và đang trong trận chiến đấu tranh với cơn lười biếng và trì hoãn hằng trú ngụ, mình nhận ra rằng: Đam mê nằm trong tâm tưởng, Ước mơ ở thì tương lai, Bản kế hoạch chỉ là tờ giấy. 

Tất cả chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ là phải tỉnh táo và lý trí mỗi ngày để chọn điều mình cần làm. 

Ngay cả kiên quyết với bản thân để thức dậy đúng giờ mà cũng không làm được, bạn đừng mong mình sẽ làm được bất kì điều gì lớn lao hơn. Quy luật đơn giản của cuộc sống là phải bỏ ra mới nhận lại. Điều ba dạy từ bé, nhưng giờ mình mới thấu suốt được. 

Muốn giỏi giang, phải học tập. 

Muốn thành công, phải làm việc chăm chỉ. 

Muốn xinh đẹp, phải chăm sóc bản thân. 

Ngay cả những người được cho là sung sướng hơn người khác, trên vai của họ cũng gánh trách nhiệm không ai hay biết. Quyền lợi càng lớn đồng nghĩa với nghĩa vụ càng nhiều.

Lại câu hỏi ấy, “Vì ước mơ, cưng dám làm gì?”. 

Thời gian vui chơi, cảm giác sướng rơn khi được nghỉ ngơi… Bạn bỏ ra được đến đâu mà đòi hỏi thành tựu?

Chính việc “kìm nén sự sung sướng” đó lại là bài Trắc nghiệm lớn nhất ước mơ đặt ra mỗi ngày cho bạn đấy. Liệu bạn có vượt qua được không?

Jeen Nguyễn, 

=========================

Note: Bài viết này thuộc bản quyền của Jeen Nguyễn. Bất kỳ việc chia sẻ nào ở nơi công cộng chưa xin phép là trái phép. Bạn cũng đừng copy paste ở đâu nhé! Cảm ơn bạn.

Bạn cũng có thể thích..

1 Bình luận

  1. […] chuyển hướng nhưng mình không biết nên chuyển thế nào. Lúc đó, mình rơi vào cái bẫy của đam mê. Mình muốn tìm điều gì đó thật to tát, thật yêu thích để làm, nhằm quên đi […]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *